Bây giờ khi ra biển

Chiều vàng trên mặt nước
ngắm từng cánh hải âu
giữa mênh mông buông được
tất cả những nỗi sầu .

Hoa sóng giăng bủa khắp
hoàng hôn chút nắng hồng
biển và trời hoà nhập
tạo thành chiếc cầu vòng .

Chờ trăng trên đầu tàu
dõi tìm bóng vì sao
như là bóng đôi mắt
nhìn theo từ phương nào .

Bây giờ khi ra biển
tôi vẫn chờ hoàng hôn
để nghe vỗ từng tiếng
nỗi nhớ từ trong hồn .

Bây giờ khi ra biển
tôi ngồi lâu lặng yên
Bây giờ khi ra biển
tôi thành kẻ lãng quên .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 7 tháng 7 năm 2004

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: