Bây giờ khi ra biển

Chiều vàng trên mặt nước
ngắm từng cánh hải âu
giữa mênh mông buông được
tất cả những nỗi sầu .

Hoa sóng giăng bủa khắp
hoàng hôn chút nắng hồng
biển và trời hoà nhập
tạo thành chiếc cầu vòng .

Chờ trăng trên đầu tàu
dõi tìm bóng vì sao
như là bóng đôi mắt
nhìn theo từ phương nào .

Bây giờ khi ra biển
tôi vẫn chờ hoàng hôn
để nghe vỗ từng tiếng
nỗi nhớ từ trong hồn .

Bây giờ khi ra biển
tôi ngồi lâu lặng yên
Bây giờ khi ra biển
tôi thành kẻ lãng quên .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 7 tháng 7 năm 2004

Em lên ngôi

Em lên ngôi …không dáng hồng tha thướt
giữa cảnh đời trái đắng mọc chung quanh
đến thăm tù mồ hôi đẩm aó xanh
trưa nắng hạ quên mình là thân gái .

Em lên ngôi …đuôi tóc buông vàng cháy
quên lược cài mặc gió đến mơn man
cố giựt dành từng chút với thời gian
để có được dầu vài câu thăm hỏi .

Em lên ngôi …đường trãi xa lặn lội
bỏ sau lưng thành phố rộn tiếng cười
quên niềm vui của lứa tuổi hai mươi
và có lẽ đến bây giờ vẫn vậy .

Em lên ngôi hình ảnh này anh giữ lấy
ngàn lời thơ không đủ tặng một lần
hai phương trời tuy xa lắm ,nhưng gần
để tay lên ngực là em hiện rõ .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 28 tháng 5 năm 2004

Chuyện ngày xưa

Chuyện ngày xưa …có người quên kẻ nhớ !!
nét chữ nhoà trang giấy mỏng vàng phai
từng giòng rơi thấm nước mắt em dài
anh lưu giữ cho một thời đã nợ .

Chuyện ngày xưa …suốt đời anh vẫn nhớ
chiều áo bay dáng nhỏ đến thăm tù
bốn bức tường phong kín cả lời ru
giữa đau nhớ em lên ngôi từ đó .

Chuyện ngày xưa …góc phố nghèo quán nhỏ
chiều qua mau và giọt lệ nhẹ rơi
anh chận lại sợ giọt rớt xuống đời
thành biển nhớ lỡ ngày sau tình mất .

Chuyện ngày xưa … bây giờ là sự thật
hai mươi năm chạy đuổi bóng thời gian
anh viễn xứ đếm mãi bước chân hoang
chiều ngỡ ngàng dưới chân hàng phượng tím .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 26 tháng 5 năm 2004

Anh cũng hiểu

Anh cũng hiểu “những lời em muốn nói”
trời phân ra và hoàn cảnh là riêng
ở trong tim ta cố dấu muộn phiền
môi gắng cười ,dối nhau: “Rằng hạnh phúc ”

Thiên thần xưa đã bao lần ngã gục
dìm đời sầu trong men đắng từng đêm
mùa xuân đi để hạ bước qua thềm
con nắng cũ đốt hanh vàng sắc lá .

Em vẫn đó nhưng khung trời như lạ
trưa lang thang trong kỷ niệm – chạnh lòng
anh ở đây – giữa hạ – vẫn là đông
tìm kiếm mãi cánh phượng hồng phố cũ .

Anh vẫn tin sẽ có lần trong giấc ngủ
thiên thần xưa màng lời hứa trở về
hát ru em dù tiếng hát não nề
khi năm tháng cứ nghìn trùng xa mãi .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 24 tháng 5 năm 2004

Có một điều

Có một điều chắc em sẽ không tin
anh “vẫn nhớ những điều không nên nhớ”
(nếu lỡ tin – xin hãy – chỉ một lần )
để được biết có người còn nặng nợ .

Không phố cũ nên bây giờ vẫn nhớ
góc đường xưa hai đứa hẹn hò nhau
chiều tháng năm hàng phượng vĩ đỏ màu
anh xếp bướm đốt thời gian chờ đợi .

Mưa đầu mùa chợt từ đâu bay tới
ướt áo em : Vì lỡ hẹn ra đây
anh vuốt từng giọt nước khỏi vai gầy
thấm cho em từng giọt lăn trên má .

Không phố cũ nên bây giờ phượng lạ
nhưng màu tím làm anh nhớ thêm nhiều
ngồi dưới phượng mơ mãi tiếng ve kêu
anh “vẫn nhớ những điều không nên nhớ”

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 20 tháng 5 năm 2004

Chốn cũ **

Một thoáng thương đau thoáng ngỡ ngàng
lối về trãi rộng lối miên man
chốn xưa trở lại chừ xa lạ
nơi cũ về thăm chẳng nhẹ nhàng
phố đổi tên đường , người vất vã
chợ thay mặt lộ , kẻ huy hoàng
hỏi ai để biết nơi đâu nhỉ ?
sót lại cảnh xưa của xóm làng .

** Mượn vần bài ” Người xưa ” của Trần Quốc Sỹ

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 20 tháng 5 năm 2004

Anh đã mất

Anh đã mất thuở thiên thần ru giấc
chiều vàng rơi con nước lớn, nước ròng
bờ sông vắng không còn nữa đợi mong
cánh lục bình trôi xa ra tận biển.

Anh đã mất nhưng chưa lần được tiễn
lời giã từ không kịp nói cho nhau
góc phố cũ ghi thêm dấu thương đau
hàng phượng vĩ bơ vơ chiều xuống chậm.

Anh đã mất nên nỗi đau đã thấm
gọi tên em trong trắc trở đời thường
để có được chút gì của yêu thương
từ ngày đó đến ngàn ngày sau nữa.

Anh đã mất thiên thần xưa bội hứa
đường riêng đi không có lối thiên đàng
chiều xứ lạ một mình bước lang thang
anh bỗng ước được gần em – dù một phút.

Trong cơn say tỉnh dần -anh ngã gục.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 19 tháng 5 năm 2004

Previous Older Entries