Nỗi nhớ dâng đầy (11)

Vẫn tâm hồn đau khổ
vẫn nỗi nhớ ngập lòng
hôm nay em thố lộ
ngày mai biết còn không ?

Xin anh đừng đày đọa
hãy quên đi tình xưa
coi như em mang nợ
kiếp sau sẽ trả thưà.

Anh giữ mãi lời hứa
là giết lần tim em
không muốn em sống nữa
trong đau khổ từng đêm .

Muốn nói thật là nhiều
nhưng lời đắng tình yêu
làm em nghẹn nơi cổ
ngăn chận hết mọi điều .

Em van anh được không
hơn mười năm bên chồng
đã quá nhiều tội lỗi
còn gì mà đợi mong .

Ngày 26 tháng 6 năm 2000
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Nỗi nhớ dâng đầy (9)

Anh hỡi ở nơi đâu
sao để mây giăng sầu
từng chiều vàng chậm xuống
mang buồn vào đêm thâu .

Hơn 10 năm hờn trách
anh thấy vừa lòng chưa
em không muốn tìm cách
khơi lại chút hương thừa .

Giòng đời trôi hai ngả
định mệnh đã an bài
anh nơi trời xứ lạ
em dấu chồng đắng cay .

Nếu 10 năm hạnh phúc
em không viết thơ này
nếu từ lâu hạnh phúc
em đâu phải đắng cay .

Nhưng em sẽ nhận hết
để cho anh vừa lòng
dù trong anh đã chết
mối tình xưa thắm nồng .

Em bây giờ đã lỗi
tóc thề xưa cắt đi
dẫu từng đêm sám hối
cũng sẽ chẳng được gì .

Ngày 22 tháng 6 năm 2000
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Nỗi nhớ dâng đầy (5)

Thì bây giờ em đã
thật sự trở về em
trái tim đành chai đá
khi con khát sữa thèm .

Tháng năm anh ở đây
đã quen rồi cuộc sống
muà đông tuyết rơi đầy
làm trái tim lạnh cóng .

Bây giờ biết làm sao
anh muốn em quên hết
cho tim đỡ nhói đau
khi trở về hiện thực .

gắng giữ nhé em yêu
đừng tưởng nhớ chi nhiều
cho gia đình hạnh phúc
con cần em từng chiều .

Ngày 15 tháng 6 năm 2000
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Cho đầy thương đau

Lần tay đếm đủ đắng cay
chừ bao nhiêu nữa cho đầy thương đau ,
lời xa muốn rót mật vào
nghe như gian dối không trao cho đành .

Đâu rồi một mái nhà tranh
để con Én mộng hoá thành chuá mơ .

Gởi người trong gió vần thơ
nửa mong nối lại ,nửa ngờ chân hoang ,
vẳng đâu tiếng hát cung đàn
để hồn xuân mộng ngỡ ngàng đêm say .

Trong cơn nhung nhớ mắt cay
rượu là bạn hữu tháng ngày cùng đau .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 2 tháng 5 năm 2000

Chống Bá Quyền phú

” Nam Quốc Sơn hà Nam Đế cư
tiệt nhiên định phận tại Thiên thư
như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
nhữ đẳng hành khan thủ bại hư ”

Lý Thường Kiệt

* * * *
Đọc lại lời xưa
nhìn theo vận nước
lúc lâm nguy nữ kiệt ngập đường
khi quốc biến anh hùng đầy đất
Nay Hoàng Sa
Bọn Tàu cộng ngang nhiên đem tàu chiến khoan dầu
lũ bá quyền ăn cướp gởi máy bay chiếm đảo
coi công ước quốc tế chẳng vào đâu
tưởng luật rừng nhân loại không ai biết
nên hiểu
khi đến chân tường chó sẽ cắn càn
lúc tràn dòng lũ vỡ bờ tức nước
nếu ngang ngược
ỷ nước lớn xây mộng bá quyền
cậy dân đông lưỡi bò áp đặt
Tàu chiến dẫu có đến vạn đến ngàn
phi cơ dẫu có đến trăm đến chục
đừng hòng cướp một tất đất liền
đừng mộng tham vài phân biển đảo
Gương xưa còn đó
khi dân Việt đứng lên
là bọn Tàu tháo chạy
uy nghiêm ngàn năm vẫn trường tồn
oai hùng một thời còn để lại
Dân Nam ta bờ cõi xưa giữ gìn
Dân Nam ta non sông nay vẫn mãi
thế nước yếu, chịu hy sinh
thế nước yếu, không sợ hãi
Cho nên,
Biển đông sẽ dậy sóng nhấn chìm bọn bá quyền
Người Việt đang xuống đường treo cổ phường ngang ngược
giàn khoan dầu phạm pháp bây phải lui mau
đường lưỡi bò tham lam ta chờ cắt bỏ
đầu có sừng ,
miệng không lưỡi
đầu chứa những điều xấu xa
miệng nói hoài câu ngược ngạo
nếu như đụng đến
núi sông dân Nam
biển đảo nước Việt
thì như xưa nói
” nhữ đẳng hành khan thủ bại hư ”
uy dũng nước Nam ta còn đó
bây muốn thử không?

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri May 16, 2014 2:46 pm

Văn tế bạn Henry

Than ôi !

Dẫu biết rằng ” Sinh ký , tử quy ”
nhưng ngày đầu năm Người chọn ra đi
để lại bên đời muôn vàn thương tiếc

Nhớ Người xưa,

Chiều cuối tuần cùng nhau cạn chén
buổi họp mặt tâm sự không vơi
tiệc chưa tàn lại hẹn
đêm chưa sáng còn cười
khi nhà bạn, nhà em , nhà bên hàng xóm
lúc nơi này , nơi khác , nơi thật xa xôi
tiếng cười không dứt ,đủ mặt anh em theo bước chân Người đến
câu nói chẳng ngừng, đông tay con cháu tụ tập lại một nơi
Than ôi ,
” chén mời nhau vẫn đây, nhưng vắng người ,nên rót thêm ly rượu
lời chúc mừng còn đó, mà xa rồi ,bóng ngày chợt đổi đêm
muốn gởi bình yên, hỡi ơi ! tôi không là chủ
định cho sức khỏe, trời ạ ! Người khó nhận thêm
đứng trong căn phòng nhìn đôi mi, nhắm nghiền như ngủ
có chút gì đó đọng lại cay, giấu mặt qua bên
mang nỗi lòng ấp ủ
gọi nguồn sống bừng lên
bóng mặt trời còn đỏ hồng góc chân mây , Người chừ vội ngủ
cây nghiêng dáng vẫn ôm nắng nơi cuối đường , Người nỡ đành quên
Chân tình còn tha thiết ”
nguồn sống cạn mạch bền
bao nhiêu điều tâm sự
bấy nhiêu nỗi nhớ buồn

Và hôm nay,
tôi rưng rưng với lời tiễn biệt
Người tự tại theo lối đi về
Tiếp dẫn Đạo Sư, ánh sáng soi đường trước mặt
A Di Đà Phật, tòa sen đón bước bên thềm
xin chư Phật mười phương
rước Người về lạc quốc .

Thượng hưởng

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Jan 02, 2014 6:12 pm

Tự thán – Phú

Cây cổ thụ thay màu lá
cỏ non mềm vẫn nguyên xanh
trời đã sang Thu, góc phố, đón từng cơn gió lạ
nắng vừa đổi nắng, con đường, đưa những lá vàng rơi
Ta lang thang quên, bên ngoài lạnh giá
người hờ hững nhớ, tâm thức nửa vời
đứng trên thãm cỏ , thầm nhắc thân , nhà sập bìm bìm leo qua ngõ
cúi nhặt lá vàng , lặng thương xác , trâu tàn dao bén giành nhau chia
giòng đời trăm ngã
phận tủi riêng mình
Nhớ khi xưa ,
Thời còn cưỡi ngựa bắn cung , ngàn lời vâng dạ
lúc vượt trên đầu ngọn sóng , vạn tiếng đệ huynh
buổi chợ đông muốn kết bạn không ngại giá
khi tối lửa ý làm thân chẳng màng tiền
anh cần, dăm ngàn, giữ đi , bao giờ có thì trả
chị thiếu, vài xấp , cầm lấy ,thủng thẳng hoàn lại sau
Nhưng hỡi ơi !
Đến bây giờ làm cây già đổi màu lá
hơn nửa đời để tóc bạc nhuộm phong sương
Hoạ vô đơn chí
phước bất trùng lai
thắp đuốc đêm đen tìm người tri kỷ
bắt cầu Ô thước hỏi bạn chung tình
ngọn đuốc cùn , đèn dầu hao, cạn lý
cầu ô gãy , quạ bất hợp , tan đàn
nên chi
Lúc thất vận , rơi tuột xuống bần hàn
khi sa cơ , rớt nhầm tầng địa ngục
sáng nhờ xe đi làm , không chung đường , nên chẳng thể ghé ngang
chiều cậy về qua ngõ , bận có tiệc , đành thôi không phải lúc
cơm áo đã hành , rã rời thân , rồi đến tình người , làm dựng tóc ngỡ ngàng
nợ đời phải trả , tiều tụy xác , đụng vào nhân nghĩa , phải xụi râu tủi nhục .
hình như Thu đã về ngang
có lẽ thơ chưa đến lúc
con chữ ơi hãy nằm yên
vận vần hỡi xin đừng giục

Thế nên cho ta ước
Bỗng dưng muốn làm ngọn cỏ mềm
để đời dẫu ngã nghiêng vẫn sống

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Tue Oct 25, 2011 11:40 am

Previous Older Entries