Chống Bá Quyền phú

” Nam Quốc Sơn hà Nam Đế cư
tiệt nhiên định phận tại Thiên thư
như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
nhữ đẳng hành khan thủ bại hư ”

Lý Thường Kiệt

* * * *
Đọc lại lời xưa
nhìn theo vận nước
lúc lâm nguy nữ kiệt ngập đường
khi quốc biến anh hùng đầy đất
Nay Hoàng Sa
Bọn Tàu cộng ngang nhiên đem tàu chiến khoan dầu
lũ bá quyền ăn cướp gởi máy bay chiếm đảo
coi công ước quốc tế chẳng vào đâu
tưởng luật rừng nhân loại không ai biết
nên hiểu
khi đến chân tường chó sẽ cắn càn
lúc tràn dòng lũ vỡ bờ tức nước
nếu ngang ngược
ỷ nước lớn xây mộng bá quyền
cậy dân đông lưỡi bò áp đặt
Tàu chiến dẫu có đến vạn đến ngàn
phi cơ dẫu có đến trăm đến chục
đừng hòng cướp một tất đất liền
đừng mộng tham vài phân biển đảo
Gương xưa còn đó
khi dân Việt đứng lên
là bọn Tàu tháo chạy
uy nghiêm ngàn năm vẫn trường tồn
oai hùng một thời còn để lại
Dân Nam ta bờ cõi xưa giữ gìn
Dân Nam ta non sông nay vẫn mãi
thế nước yếu, chịu hy sinh
thế nước yếu, không sợ hãi
Cho nên,
Biển đông sẽ dậy sóng nhấn chìm bọn bá quyền
Người Việt đang xuống đường treo cổ phường ngang ngược
giàn khoan dầu phạm pháp bây phải lui mau
đường lưỡi bò tham lam ta chờ cắt bỏ
đầu có sừng ,
miệng không lưỡi
đầu chứa những điều xấu xa
miệng nói hoài câu ngược ngạo
nếu như đụng đến
núi sông dân Nam
biển đảo nước Việt
thì như xưa nói
” nhữ đẳng hành khan thủ bại hư ”
uy dũng nước Nam ta còn đó
bây muốn thử không?

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri May 16, 2014 2:46 pm

Văn tế bạn Henry

Than ôi !

Dẫu biết rằng ” Sinh ký , tử quy ”
nhưng ngày đầu năm Người chọn ra đi
để lại bên đời muôn vàn thương tiếc

Nhớ Người xưa,

Chiều cuối tuần cùng nhau cạn chén
buổi họp mặt tâm sự không vơi
tiệc chưa tàn lại hẹn
đêm chưa sáng còn cười
khi nhà bạn, nhà em , nhà bên hàng xóm
lúc nơi này , nơi khác , nơi thật xa xôi
tiếng cười không dứt ,đủ mặt anh em theo bước chân Người đến
câu nói chẳng ngừng, đông tay con cháu tụ tập lại một nơi
Than ôi ,
” chén mời nhau vẫn đây, nhưng vắng người ,nên rót thêm ly rượu
lời chúc mừng còn đó, mà xa rồi ,bóng ngày chợt đổi đêm
muốn gởi bình yên, hỡi ơi ! tôi không là chủ
định cho sức khỏe, trời ạ ! Người khó nhận thêm
đứng trong căn phòng nhìn đôi mi, nhắm nghiền như ngủ
có chút gì đó đọng lại cay, giấu mặt qua bên
mang nỗi lòng ấp ủ
gọi nguồn sống bừng lên
bóng mặt trời còn đỏ hồng góc chân mây , Người chừ vội ngủ
cây nghiêng dáng vẫn ôm nắng nơi cuối đường , Người nỡ đành quên
Chân tình còn tha thiết ”
nguồn sống cạn mạch bền
bao nhiêu điều tâm sự
bấy nhiêu nỗi nhớ buồn

Và hôm nay,
tôi rưng rưng với lời tiễn biệt
Người tự tại theo lối đi về
Tiếp dẫn Đạo Sư, ánh sáng soi đường trước mặt
A Di Đà Phật, tòa sen đón bước bên thềm
xin chư Phật mười phương
rước Người về lạc quốc .

Thượng hưởng

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Jan 02, 2014 6:12 pm

Tự thán – Phú

Cây cổ thụ thay màu lá
cỏ non mềm vẫn nguyên xanh
trời đã sang Thu, góc phố, đón từng cơn gió lạ
nắng vừa đổi nắng, con đường, đưa những lá vàng rơi
Ta lang thang quên, bên ngoài lạnh giá
người hờ hững nhớ, tâm thức nửa vời
đứng trên thãm cỏ , thầm nhắc thân , nhà sập bìm bìm leo qua ngõ
cúi nhặt lá vàng , lặng thương xác , trâu tàn dao bén giành nhau chia
giòng đời trăm ngã
phận tủi riêng mình
Nhớ khi xưa ,
Thời còn cưỡi ngựa bắn cung , ngàn lời vâng dạ
lúc vượt trên đầu ngọn sóng , vạn tiếng đệ huynh
buổi chợ đông muốn kết bạn không ngại giá
khi tối lửa ý làm thân chẳng màng tiền
anh cần, dăm ngàn, giữ đi , bao giờ có thì trả
chị thiếu, vài xấp , cầm lấy ,thủng thẳng hoàn lại sau
Nhưng hỡi ơi !
Đến bây giờ làm cây già đổi màu lá
hơn nửa đời để tóc bạc nhuộm phong sương
Hoạ vô đơn chí
phước bất trùng lai
thắp đuốc đêm đen tìm người tri kỷ
bắt cầu Ô thước hỏi bạn chung tình
ngọn đuốc cùn , đèn dầu hao, cạn lý
cầu ô gãy , quạ bất hợp , tan đàn
nên chi
Lúc thất vận , rơi tuột xuống bần hàn
khi sa cơ , rớt nhầm tầng địa ngục
sáng nhờ xe đi làm , không chung đường , nên chẳng thể ghé ngang
chiều cậy về qua ngõ , bận có tiệc , đành thôi không phải lúc
cơm áo đã hành , rã rời thân , rồi đến tình người , làm dựng tóc ngỡ ngàng
nợ đời phải trả , tiều tụy xác , đụng vào nhân nghĩa , phải xụi râu tủi nhục .
hình như Thu đã về ngang
có lẽ thơ chưa đến lúc
con chữ ơi hãy nằm yên
vận vần hỡi xin đừng giục

Thế nên cho ta ước
Bỗng dưng muốn làm ngọn cỏ mềm
để đời dẫu ngã nghiêng vẫn sống

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Tue Oct 25, 2011 11:40 am

Đổi đời- Phú

 
Trơ mặt giữa chợ đời 
ngẩn ngơ trong góc tối
bỗng hóa tên dỡ hơi
dưng thành kẻ múa rối
sáng vẫn vác cày , chiếc cày ngày càng nặng thêm
chiều theo nội trợ , nêm mặn đắng không mang nổi
ngỡ cúi đầu cho qua cơn , lại bị đè cổ ,đè đầu
chừng im lặng giữ lặng sóng , nên sóng nhận bờ , nhận đất
tìm miếng cơm no , đành chịu nhịn, quay mặt, nước mắt chực rơi 
giữ manh áo ấm, bỏ cho lành, ôm vào, nhiều lần muối mặt
lúc đi thời vượt biên mong sự đổi đời
nay sống tại Hoa Kỳ giấc mơ thành thật
nên :
chút nghĩa nhân, thuần Việt , không đổi được tô mì
bao phong tục, Mỹ hóa, chẳng màng câu phép tắc
đâu phải sớm tối ông biến ra thằng !
cũng vì tháng năm vợ thành số một !
con tạo lá lay
vật dời sao đổi
ở hãng cố đấm, giữ ăn xôi
về nhà đành im, gìn sóng nổi
tự dưng không tu mà nên phước, không chùa mà nhiều hương
rồi bỗng chẳng Thánh lại thiện chân,chẳng đạo lại hết tội
chữ nhẩn dạy đã xưa
câu tòng nay cũng lỗi
bỡi thế :
Dẫu trâu cày âu cũng là số vì muốn đổi đời
dù nội trợ ắc tại chữ duyên những mong được thắm
giữa vạn ý lu mờ
có riêng điều in đậm
xin Thượng đế lần sau , nhất định lần sau,
ở xứ Mỹ này đầu thai làm con gái
 
Thương thay
 Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Friday, August 6, 2010 1:59 PM

bài Văn tế huynh Phạm Sỹ Trung

Than ôi !
Bến sông mây vừa nhận hung tin
Phạm Sỹ Trung thi hữu đã bỏ mình
để về miền lạc quốc
phút giây bàng hoàng sững sờ
ra đi rồi một tài thơ

Nhớ khi xưa !
Được tay bắt, mặt mừng,
bến sông mây họp bạn
người thi sĩ tài hoa
riêng cho thời áo trắng

khi nhắc nhở tuổi hẹn hò , kẹo ô mai , mái tóc thề buông xoã
lúc mơ về thời mới lớn, chiếc xe đạp, đôi chân rã vẫn theo
hàng phượng vĩ đường trưa, em tan trường ,tà áo bay trong gió
tiếng ve buồn phố vắng, anh mơ mộng , bóng in dài cửa lớp
một trời kỷ niệm
anh vẽ nên thơ
để mỗi lần đọc lại
như vẫn còn đâu đây

Nhưng giờ đây !
giòng thơ ấy đã theo anh về miền đất lạnh
bỏ lại đời trần bao thương tiếc nhớ khôn nguôi
bến sông mây vắng bạn
con thuyền thơ lạc giòng
giọt nước mắt lăn dài
tâm tình chùng lắng đọng

Những mong !
Thuyền bát nhã sớm đưa hồn sang bờ giác
nẽo liên đài rộng mở đón linh vượt bến mê
miền cực lạc anh về
Thượng huỡng

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Sep 23, 2008 1:15 pm

Ngán ngẫm phú

Không phải sơ giao
mà là bạn quý
trăm bận tâm tình
ngàn lần tri kỷ
lúc chiếu trên , chén anh chén chú, tay nắm chặt tay
khi bàn lớn , ly cạn ly đầy , mắt cười mắt hí
rượu thịt ê hề ,lời mạnh hơn gươm
bạc vàng ngập túi ,ý thành dựa chí
dũng tướng chốn trận tiền chưa chắc đủ oai dương
anh hùng nơi bàn nhậu thiếu gì danh kẻ sĩ
Nhưng hỡi ơi !
nghĩ thân lúc bại nên tủi hổ thân
thương xác khi bần phận đành xơ xác
tay to mặt lớn thấy nghèo bỏ bạn quay lưng
quỹ sứ đầu trâu nhìn khổ xa bè lạnh nhạt
trước anh anh, chị chị kiếm cớ tiệc mừng
nay ghệ ghệ , thằng thằng tìm lời thối thác
tình trắng bệt như vôi
nghĩa đen ngòm tựa rác
cảnh trí ngược xuôi
tâm tình ngao ngán
để khi còn lén đêm thẫm tủi hờn , ngồi bó gối bức đầu
là lúc muốn quên ngày dài cay đắng, đứng than thân hành xác
tri kỷ nhiều người mấy ai nhớ kẻ trồng cây
bạn bè bao đứa trăm tên hết xôi rồi việc
nên cứ lẩn quẩn, lúc nghĩ nghĩa nọ chẳng tròn
rồi thì loanh quanh , khi lo tình kia chưa vẹn
nào biết thâm giao như bọt biển tan
ai hay khôn dại giống tiền quá cảnh

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Thu Jan 14, 2010 11:45 pm

Lạc đời giữa thân Phú

Hỏi anh đỡ nặng
xin chị giúp cho
đêm trăn trở giấc ,tiếng mưa dai dẳng ,gió về buốt lạnh
làn khói bao quanh ,vàng quyện lưng chừng ,lòng nặng tơ vò
nhân nghĩa như mạch chảy tràn huyết quản
bạc tiền tựa vôi xuôi ngược con đò
Nhớ lúc xưa :
ngày chạy hỏi quanh , đêm nằm mượn chổ , mọi người ngoảnh mặt
buổi mưa ướt lạnh, khi nắng thiêu da , ai kẻ nhân từ
vợ con không biết ngủ đâu ,lấy gì mà an cư lạc nghiệp
thân xác chẳng hay đói lã , no được sao coi hướng coi nồi
thân sơ thất sở nợ từ tiền kiếp
ngủ góc ngủ đình duyên đã cút côi
mà nhân nghĩa ngầm trong thân thể , tìm hoài chẳng thấy
khi bạc tiền nổi cộm bên đời ,nhan nhản không thôi
nên :
thân lỡ sa cơ ,tuy chưa xuống chó , bè bạn đạp luôn thành chó
xác lầm thất thế ,chẳng muốn gần mồ , anh em đưa thẳng đến mồ
rồi âm thầm tháo chạy
không giải thích nguyên do
phận là phận tao mầy đã khác
đời lạ đời chú bác còn chi
đội mũ ra đi , sang sông con sáo
vẫy tay từ biệt ,khách bước lên đò
chữ thâm tình bỗng nhiên rươm rướm máu
câu nhân nghĩa bất chợt sù sụ ho
hoá bệnh truyền nhiễm , tránh càng xa càng tốt
thành cơn kinh niên , lo nghèo lại nghèo hơn
cục đất chọi chim chẳng có
góc hoang cặm sào cũng không
thân lạc thân giữa đời đau xót
nghĩa xa nghĩa trong kiếp buồn thương

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Jan 19, 2010 8:34 am

Previous Older Entries