Lắng lòng theo tiếng chuông ngân

Mười mấy năm trái sầu xưa không héo
vẫn theo anh trên khắp nẻo – xứ người
chiều nay nhớ cố tìm lại nụ cười
bóng áo xanh ngỡ là em ngày cũ .

Mùa xuân qua xô gió đông cành rũ
con chim Di lạc lỏng giữa giòng đời
nắng có ấm nhưng chốn cũ …trùng khơi
để năm tháng thốt mãi lời đau gọi .

Trước tượng đài lâm râm câu sám hối
trả cho anh những tội lỗi đã mang
ân tình xưa từ đâu lại phũ phàng
cho anh gục trong miên man niềm nhớ .

Rừng chiều nay lặng yên nghe chuông đổ
và lòng anh được thức tỉnh – ấm hơn
cơn gió lạnh trên đỉnh của Kim Sơn
chỉ có thể thấm bên ngoài lớp áo .

Mười mấy năm sang ngang rồi chim sáo
anh vẫn còn hái sầu mộng một mình
và hôm nay trở về lại với bóng hình
anh thanh thản theo từng hồi chuông vọng

Ngày 26 tháng 1 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn 

Lại thêm một lần say

Mấy câu thơ dệt chẳng cho ai
vết thấm mực loang than vắn dài
con Quốc kêu buồn vì nhớ bạn
chim Di lạc cánh đếm thương hoài
vần thơ gẫy vụn theo thương nhớ
nét chữ cong queo với đoạ đày
Em có hay chăng nơi đất lạ
xuân về anh lại thêm lần say .

Ngày 26 tháng 1 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Bước chân em vẫn lạ

Em tôi hỏi sỏi đá có đau không ?
có ăn năn tràn dâng niềm hối hận
có âm thầm tiếc nhớ ở trong lòng
có ngậm ngùi buồn thương và có giận ?

Anh thật lòng không biết trả lời sao !
nếu đợi chờ để rồi thân hoá đá
để ngàn năm bước chân em vẫn la.
chắc có lẽ anh sẽ buồn nhiều lắm .

Như nỗi đau từ da thịt đã thấm
con Dã tràng xây mãi một lầu mơ
cố giữ lại cho ai tuổi ngây thơ

mà người lỡ buông rơi từ nơi khác .

Bài thơ xưa từng vần xa bước lạc
em bỏ làm chỉ vì nhạt hương yêu
bên khung cửa mơ dáng ai từng chiều
rồi lặng lẽ ném viên đá xuống dòng sông đang chảy .

Nỗi buồn xưa dù một lần trở lại
nếu có làm nhăn chút nét thơ ngây
anh xin nhận vào mình những đọa đày
cho em hiểu từ nỗi lòng của đá .

Dù ngàn năm sau bước chân em vẫn lạ …

Ngày 27 tháng 1 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Tại ai ???

Từ buổi đầu em bảo ” bạn bình thường ”
quen trên net tình thương là giấc ảo
như cuộc đời sóng cuộn đầy giông bảo
em chỉ muốn trao đổi vài vần thơ .

Anh cũng bảo : ai cấm được mộng mơ
nên lầu cát con Dã tràng xây mãi
khi sóng tràn không còn gì sót lại
sỏi đá buồn từ đó hoá thẩn thờ .

Em Nữ chúa nên không biết đợi chờ
không xót thương tên tội tù lỡ kiếp
bản đàn tình đã một lần lỗi nhịp
thêm lần nữa đi tiếp hết đời chăng ?

Anh Trương Chi mơ người đẹp cung vàng
ôm mộng ước hoá thành viên ngọc qúy
khối tình cho là cả đời chung thủy
chỉ tan chìm theo nước mắt em thôi .

Từ buổi đầu đã phân định thế rồi
nên em mãi ngự trên ngôi Nữ chúa
với thần dân đâu cần giữ lời hứa
Tử hình rồi phán tội nữa – có sao ?

Con Dã tràng tiếc lầu cát đổ nhào
cố giữ lại nên thương đau thêm nữa

Ngày 29 tháng 1 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Anh hoá đá

Nếu hòn đá lăn được về quá khứ
thành Dã tràng xây lầu cát mộng mơ
thì vần thơ hôm nay không thiếu chữ …
và mai sau không lệ đá đợi chờ .

Con nước cuốn lâu đài xưa ngã đổ
xoá tan đi bao ước mộng về chiều
anh hoá đá để ngàn năm mãi nhớ
trong lòng mình còn thiếu một lời yêu .

Em trở lại tìm dấu in thuở trước
có còn không khi sóng khỏa lấp rồi ?
Anh hoá đá không thể lui về được
nên bây giờ và mai nữa – vậy thôi .

Một lần rơi xuống dòng sông đang chảy
viên đá buồn cố trở lại gần bờ
con nước xuôi vô tình đưa xa mãi
với tay hoài vẫn không thật cơn mơ .

Anh hoá đá không thể về quá khứ
nên ngàn năm vẫn lạ dấu chân em ….

Ngày 30 tháng 1 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Anh hoá đá (2)

Anh hoá đá vì tình yêu vẫn đợi
con tim hồng đập mãi nhịp thuỷ chung
bước chân em xa dần ngoài tầm với
nên ngàn năm còn mơ giấc tương phùng .

Dấu nỗi đau bên giòng sông nước cuộn
viên đá giờ chôn ước muốn xa xưa
em ngôi cao tình chưa lần dậy muộn
anh trầm mình giữ lại chút hương thừa .

Theo thời gian đá vỡ tan thành cát
cho Dã tràng xây tiếp lầu mộng mơ
để lỡ mai có lần em bước lạc
dấu chân in xuống đường cũ đợi chờ .

Nếu có quên lần nào em đã đến
nhặt lên đi hạt cát vừa hóa thân
chút nhẹ nhàng không cần cho trìu mến
em sẽ có một niềm vui thật gần .

Anh hoá đá nhưng trái tim vẫn vậy
vẫn nồng nàn như thuở mới mộng mơ
nhịp yêu đương còn đập hoài trong đấy
và trước em viên đá cứ dại khờ .

Ngày 2 tháng 2 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Thêm lần mơ của đá

Có một lần – một lần nữa mơ xa
đêm nghe tiếng à ơi từ con sóng
đá chợt hỏi: bao lâu rồi dệt mộng ?
bao lâu rồi niềm nhớ đến dâng tràn .

Như nỗi buồn giống từng vết dầu loang
theo sóng nước lan xa – rồi bất trị

con Dã tràng cũng một lần đã nghĩ
ngọn ân tình là đỉnh của lầu mơ
nên cố xây trong tin tưởng dại khờ
để gục chết khi sóng cuốn lầu đi mất .

Anh hoá thân màng sầu là sự thật
“ngàn năn chờ không thấy bước chân qua”
khi nỗi đau có lúc chợt vỡ oà
vần thơ bỗng gãy đôi từ buổi đó

Có một lần thêm một lần mơ nữa
Em vô tình nhưng đá vẫn hoài trông .

Ngày 3 tháng 2 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Previous Older Entries