Bài T. H. 112 ( Phật độ em )

Bài T. H. 112 ( Phật độ em )

Phật độ em, vì trong Tâm em An, có Phật
Phật không độ ta, vì trong tâm ta chỉ có em

Đã bao lần sám hối
lời kinh đều vẫn như trói buộc vào ta
nắng buông lơi xuyên cây đứng giữa chiều tà
trời lặng gió sao tâm vỡ òa, sóng nổi

Mấy bận Thuyền Từ sang bến giác
bao lần Cửa Phật độ duyên nhân
nhưng sao ta vẫn trôi nổi chốn hồng trần
tâm muốn bỏ mãi lần khân không bỏ được

Kinh sám hối đọc hoài chừng chẳng thuộc
vì trong tâm còn vướng lời ước của thiên thần
trăm năm xin chỉ được lần
là người tình nhỏ mãi gần bên nhau
tóc xanh nay đã bạc màu

 

Mơ Giấc tương phùng Xuân

Mưa đá rơi, lạnh nỗi nhớ
làm tan hoang những nụ nở Hồng Đào
năm chưa qua nên vận hạn vẫn theo sau
đẩy cái lạnh xuống đón chào xuân mới

Pháo nổ rộn ràng đêm trừ tịch
Tuyết bay nhè nhẹ sáng đầu năm
chỉ qua đêm trắng núi – đến âm thầm
như lén lút sợ người thân bắt gặp .

Ta muốn bước lần theo đường tuyết ngập
tìm về xưa hương vị Tết năm nào
từ tim sao bỗng nhói đau
Trăm câu chúc phúc, câu nào cho chung
giữa xuân mơ giấc tương phùng

Mùng 2 Tết Kỷ Hợi 2019

 

Tặng Người Quét Lá Sân Chùa /Đường về Sông Mây Sơn Tự*

 

Sông Mây Sơn Tự
Đi lễ Chùa đường khùc khuỷu cheo leo
Qua đò ngang lên chót vót lưng đèo
Tiếng mõ tụng kinh hòa tiếng thông reo bát ngát .

Trước cổng Chùa ông già quét rác
Bên lầu Kinh chú tiểu khua chuông
Màn đêm rơi nhè nhẹ bóng chiều sương
Tắt ánh nắng áo Lam buông chổi quét .

Thương lão bá tuổi cao trời lạnh rét
Chùa thưa người ai kẻ biết mà lo
Tối về chén nhậu lưng vò
Bõ ngày công quả giúp cho cửa Thiền
Người giòng giõi Lý Trích Tiên . (*)

(*) Là Lý Bạch .

Trần Nhất Lang

Đường về Sông mây sơn tự

Kính họa (mì ăn liền ) bài thơ tặng của ĐSH

Đường về Sông Mây sơn tự
đêm buông dần , núi chót vót cần leo
Mây giăng ngang gió lộng giữa lưng đèo
hương Thiên lý thoảng đưa theo thơm ngát

” Lộ xuất hàn vân ngoại
Nhân quy mộ tuyết thì ” **
tóc xanh nay đã lấm tấm pha sương
giọt nắng muộn như đường loang vệt quét

Chừng muốn giữ chút ấm nồng trước giá rét
như chiều rơi trước cơm áo cần lo
ước gì rượu nóng một vò
giữa trời mây phủ mặc cho chữ Thiền
rượu vào ta sẽ thành Tiên

** mượn 2 câu của Lư Luân
” Đường ra ngoài mây lạnh
Người về muộn tuyết rơi ”

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Dec 05, 2018 8:25 am

 

Hồ Thu 

 

Em như mặt nước hồ trong
lá buông khuấy động để lòng vấn vương

Nắng đã về theo mùa lá
đường quanh bờ như lạ sau những ngày mưa
cỏ xanh mơn bên gió nhẹ đang đùa
cá khuấy động mặt hồ giăng sóng nước

” Bươm bướm luồn hoa thấp thoáng hiện,
Chuồn chuồn giỡn nước chập chờn bay “**
màu vàng khoe đóa Cúc nghiêng thân gầy
cùng lá úa vương đầy ngang lối nhỏ

Trưa nắng nhẹ xin dừng ơi! ngọn gió
đừng chao nghiêng động nữa mặt hồ yên
cho Thu mãi vẫn dáng Hiền
buông đời ra khỏi ưu phiền đọng mang
mình ta nhặt lá Thu vàng

** Mượn 2 câu của Đỗ Phủ trong bài Khúc Giang kỳ 2
” Xuyên hoa Giáp Điệp thâm thâm hiện
Điểm thủy Thanh Đình khoản khoản phi ” **

 

Bài T. H. 106 ( Tương tư chờ) 

” Đồi hoang hoa tắm cơn mưa
hạt vương khắp nẽo đong đưa thành sầu “

Lá vàng rơi rớt – rụng
niềm tương tư như cũng đã theo về
lối Thu xưa gió lạnh thấu – lòng tê
ngày nhạt nắng đêm não nề tư trách

” Tương tư hoàng diệp lạc
bach lộ thấp thanh đài ” *
trái sầu côi đem giấu từng đêm dài
rồi thổn thức u hoài nên đọng khối

chiếc lá rụng còn quay về với cội
ta tha hưong trôi nổi đến bao giờ
tương phùng mãi vần trong mơ

* Thơ Lý Bạch
” Tương tư lá vàng rụng ,
sương trắng đẫm rêu xanh ”

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Nov 30, 2018 10:58 am

Bài T.H. 106 ( Vẫn nhớ những điều không nên nhớ)

 

 

” Thế nhân mạc oán tài tình lụy “*
suốt đời dài đeo khổ chỉ vì yêu
bóng tường vôi ngày cũ đổ liêu xiêu
giờ bạc tóc nỗi nhớ nhiều hơn thế nữa

Tương tư hoàng diệp lạc
bạch lộ thấp thanh đài **
bao lâu rồi sao mãi đếm tháng năm dài
để vẫn nhớ những điều không nên nhớ

chữ dấu ái một lần mang nặng nợ
Ngày tàn phai khi duyên lỡ vẫn xoay vòng
trán nhăn nét cũ chất chồng
ai se chi sợi chỉ hồng năm xưa
để giờ chỉ đứt hương thừa

* Mượn trong bài Hát Nói ” Tài Tình” của Nguyễn Công Trứ
” Người đời không ai nỡ trách kẻ lụy vì tình ”
** Trích trong bài Ký Viễn của Lý Bạch
” Nhớ nhung lá vàng đã rụng hết
Sương trắng làm ướt rêu xanh ”

30 tháng 5 năm 2018
Huỳnh Vũ Hòang Tuấn

Anh trở lại

Anh vào mộng làm Dã tràng xe cát
rồi chết khô trên bãi vắng một mình
lâu đài xây cơn sóng cuồng đổ nát
xóa đi mất dấu chân cũ vô tình.

Anh vào thơ vần thơ buồn hơn trước
“lời dấu ái còn đâu đến một đời”
gã thư sinh khảo bài bị đánh trượt
mắt đong buồn tìm cách bỏ ra khơi.

Anh vào nhớ biết mình say thật nhiều
tưởng sẽ quên trong từng ly rượu đắng
để hỏi lòng có phải là tình yêu
sao nửa đời vẫn còn hoài trống vắng.

Anh vào mơ trở về anh thuở ấy
bước lang thang dưới phượng tím từng chiều
mở hồn ra đón vần thơ thức dậy
mong cho mình còn chút gì để yêu.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 12 tháng 5 năm 2004

Previous Older Entries