Nhớ Trần Đại

Lại một ngày buồn lan xuống đời
ra đi bỏ bạn Đại K ơi !
còn đâu năm tháng cùng gieo mộng
đồng cỏ đang thu vắng Ngựa rồi.

Lại thêm lần nữa tiễn người đi
chiếc lá Thu tàn níu kéo gì?
con Cú kêu sương đêm trước đó
như nhắn tin xa buổi biệt ly.

Xa rồi các Đấng đâu còn nữa
” Phật ở trong tâm ” khó độ người
” Chúa ngự trên cao” lời vọng hứa
” Đấng em ” giờ bỏ lại bên đời.

Xa rồi con chữ buồn xơ xác
nét vẽ Ngựa hoang cũng nhạt nhòe
một sáng trong thu ngưng nốt nhạc
tiếng chuông tỉnh báo buồn người nghe.

Lại thêm lần nữa lá vàng rơi
yên nghĩ vĩnh hằng nhé bạn ơi !
cõi tạm tôi hoài mang dấu nhớ
giữ tên Trần Đại đến muôn đời

San Jose ngày 13/10/2020

Văn tế sống thị trường

Hỡi những con số
xanh xanh đỏ đỏ
hồn trôi giạt về đâu
mau lại đây cho ta tế sống
Cũng vì :
Muốn giăng bẫy đầu trên , đầu dưới kiếm cả 2 đường
lại sát chiêu kẻ dọc , kẻ ngang tìm luôn 1 mẻ
20 phần trăm lên lượm vài chục xu an toàn
20 phần trăm xuống ôm thêm nửa đồng rủnh rỉnh
TSLA lên xuống kinh hồn
TQQQ nhảy giựt tửng tửng
Nên chỉ xin :
mỗi tuần 5 K sống thật an nhàn
mỗi ngày 1 chấm đời vui như tết
Nhưng than ôi!
ước nào có được
mong khó thể thành
Ba ngày xanh đậm là con đường đạp dẫm lá vàng
bốn bữa đỏ tươi chắc thủy lộ về với cóc nhái
để hôm nay:
Đã qua 2 ngày rồi em xanh như tàu lá
thêm nửa buổi thôi anh tím tựa mồng tơi
nên buộc lòng phải làm bài tế sống
nếu có thiêng nghe được tiếng lôi về
hay lì lợm cũng ghì cương, đứng lại
chứ cắn càn thẳng cứng thêm, đứt dây
Hồn phách hiển linh
Về đây chứng giám

San Jose 10/1/2020

Văn tế Bạn thơ Mạc Đăng Sơn ( Trần anh Tài)

Than ôi !
Nẽo trần đôi ngã
nhận được hung tin giữa chiều cuối Hạ
Người ra đi về bên kia thế giới
Mây xám giăng sầu
Lệ nóng tràn sâu
cuộc Sinh ký, Tử quy vừa đã trọn
Ôi ! Kiếp nhân sinh một đời có ngắn !
Nhớ người xưa !
Lúc chinh chiến lại sợ ” ắt có gian thần”
Khi vung tay khéo nhầm ” nàng Kiều bên bếp ”
thả vần thơ, kéo thi hữu lại gần
nối con chữ, mong bạn bè hết kiếp
có những lúc làm lão già gân
rồi những khi thành anh hùng đẹp
đêm cúi mình dán từng con chữ trên băng
ngày cặm cụi soi những dấu huyền dấu ngã
Nhưng Than ôi!
Bìa sách vẫn còn đây,vắng Người tay buồn không dám mở
Trang thơ vẫn còn đó,xa rồi mắt đọng chữ mờ phai
nên chiều nay trên bàn có thêm ly rượu
rồi nhiều nữa bóng đêm chợt đã đổi ngày
nhưng vầng sáng vừa le lói
mà vụt chìm vào tàn phai
Người giờ đã ngủ
Người bỏ nhớ quên
Bao nhiều ân tình còn tha thiết
bao nhiêu duyên nơ vẫn lâu bền
bao nhiêu điều tâm sự
bấy nhiêu nỗi nhớ buồn

Để rồi hôm nay,
tôi đành đau với lời tiễn biệt
momg Người tự tại theo lối về nơi Lạc Quốc
Cầu Tiếp dẫn Đạo Sư, ánh sáng soi đường trước mặt
xin chư Phật mười phương tòa sen đón bước bên thềm
rước Người về lạc quốc .

Thượng hưởng

San Jose ngày 9/5/2020

Cho Mai 2019

Lần tay anh đếm, thêm năm nữa
đông về giá lạnh phủ mộ đơn
giấc mơ ngày tháng phai màu hứa
ở chốn xa kia ( xin em ) chớ dỗi hờn .

Cơm áo vẫn hành giờ bạc tóc
vần thơ con chữ chạy loanh quanh
thắp hương ngày giỗ anh thầm đọc
” Thi sĩ ” em ơi! mộng khó thành .

Bây chừ còn lại dăm câu ngắn
quanh quẩn theo thương,theo nhớ về
không biết nơi xa em có nhận
rồi tha cho kẻ trót đam mê .

Lần tay anh đếm ôi! nhanh quá
thoáng chốc đã hơn nửa kiếp đời
bao nhiêu thay đổi , bao nhiêu lạ
vẫn mãi trong anh bóng một người .

Huỳnh vũ Hoàng Tuấn
14 tháng 12 năm 2019

Vẫn là Thu sớm

 

Ta gom mây lại nhốt Thu vào
đến sớm làm chi để xót đau
bạc tóc nhưng Tâm vẫn động mãi
cầu An sao dạ cứ lao xao .

Có phải Thu sớm vừa trở lại
khiến lá vàng rơi ngập lối về
giữa vùng tranh tối vầng Trăng khuyết
cùng kẻ tha hương đón não nề .

Có phải tiếng chuông vừa chạm đất
đánh thức con tim phút lỗi lầm
khiến Tâm An lại trong kinh Phật
theo điệu phong linh lúc bỗng trầm .

Em mang sắc áo mùa Thu sớm
trải nổi niềm qua từng giọt rơi
Ta giấu lòng trong lời ước nguyện
mây còn giăng xám cả khung trời .

 

Làm sao ?

Mưỡu

” Làm sao kéo lại thời gian ”
cho ta trẻ lại cùng nàng sánh đôi .

Hát Nói

Đêm một mình trăn trở
trái tim đau nỗi nhớ mãi dài ra
tiếng mưa rơi nghe thổn thức như là
lời oán trách để xót xa thấm đẫm .

sám hối bao lần đôi mắt nhắm
cầu an vạn lượt trái tim mềm
khi tình yêu thành nỗi nhớ đêm đêm
thì lý trí bị bỏ quên ngoài ngõ vắng .

Đêm trở giấc mưa càng rơi hạt nặng
gối đầu trên mộng huyễn khỏi đời thường :
“Ta bên nhau trong dấu ái yêu thương
mặc bảo tố ngày mai vương ngập lối ”

Trước chánh điện quỳ xin nhận hết tội
lỡ vào yêu có sám hối cũng như không
làm sao dập được lửa lòng
để Tâm An mãi giữa giòng đời trôi
hỏa ngục đã đợi ta rồi

Trung Thu – Chim khóc giùm ta

 

Mưỡu

Dưới Trăng đối bóng chơ vơ
xứ Người Trăng cũng thẩn thờ như tạ

Nói

Chợt nghe tiếng chim khóc
trên cành cao cô độc giữa đêm trăng
lưng chừng đồi ánh nhẹ chiếu từ cung Hằng
lan tỏa rộng tràn nhân gian – Thu đến sớm

Bóng trải bên tường ta lỡ muộn
hình in dưới đất chim kêu sương
thấm trong tim, nỗi niềm thương
đời biệt xứ nghe tiếng bi thương ai oán ?

Ta đối bóng đêm Trung Thu tháng tám
tìm vê xưa khói ám cả khung trời
nửa khuya giòng lệ chực rơi

Đêm Trung Thu 2019

Vẫn còn đây 

 

” Ai xui cánh bướm đậu cành hoa”
để vướng tơ vương buổi xế tà
cố giấu trong lòng con nước cũ
rồi quên đời thực phương trời xa
giấc mơ viễn xứ – tương phùng mộng
nỗi nhớ gần bên – nỗi nhớ nhà
tận đáy con tim còn xót lại
bóng hình năm tháng khó phai nhòa .

Bài T. H. 112 ( Phật độ em )

Bài T. H. 112 ( Phật độ em )

Phật độ em, vì trong Tâm em An, có Phật
Phật không độ ta, vì trong tâm ta chỉ có em

Đã bao lần sám hối
lời kinh đều vẫn như trói buộc vào ta
nắng buông lơi xuyên cây đứng giữa chiều tà
trời lặng gió sao tâm vỡ òa, sóng nổi

Mấy bận Thuyền Từ sang bến giác
bao lần Cửa Phật độ duyên nhân
nhưng sao ta vẫn trôi nổi chốn hồng trần
tâm muốn bỏ mãi lần khân không bỏ được

Kinh sám hối đọc hoài chừng chẳng thuộc
vì trong tâm còn vướng lời ước của thiên thần
trăm năm xin chỉ được lần
là người tình nhỏ mãi gần bên nhau
tóc xanh nay đã bạc màu

 

Bài T.H. 111 – Hẹn kiếp sau trả nợ

 

” Trời tháng năm cơn mưa rào ngang phố
mưa đầu mùa ? Không ! mưa về muộn mà thôi ”
Ta với em cách biệt hai phương rồi
mưa bỗng cùng làm trôi dài nỗi nhớ ,

Đêm chong đèn quán nghèo bên con nợ
nụ cười em làm ngây ngất hồn mơ
để gã ngông mượn bút mực đề thơ
rồi bỏ quên cho đợi chờ đăng đẳng .

Mưa tháng năm như hòa thêm giọt đắng
ta bây giờ nhưng hẹn lại kiếp sau
cuộc đời này biết chắc có đổi màu
hay hai đứa vẫn thương đau mãi đếm .

Nếu mỗi ngày em còn bên câu kinh nguyện
xin thật lòng chúc phúc giữ Tâm An
ta – kẻ ra đi khôn xóa dấu chân hoang
nên phố Cần vẫn là nơi để nhớ .

Mưa tháng năm có xóa giùm ta chút nợ

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Sat May 18, 2019 8:35 am

Previous Older Entries