Hoàng hôn bên cội tùng khô

Thuở nắng mai chưa đến kịp bình minh
những giọt sương còn lunh linh trên cỏ lá
em dạo bước chân ngà
đi vào vườn hoang đầy trái đắng
khi hoàng hôn vừa tắt nắng
cũng là lúc em đến bên cội tùng khô
gom lá úa đắp thành một nấm mồ
như chôn lấp mối tình vừa chớm nở
vòm trời xa
nửa vòng cầu – thương nhớ
nửa vòng cầu ôm gói ăn năn
Và riêng ta lạc chốn địa đàng
đem thánh thiện bỏ vào rừng hoang trái đắng
để không gian trống vắng
để đêm tối mịt mù
để lạnh giá âm u
ôm trọn em
bên cội tùng khô nức nở
Em thánh thiện nhưng tình ta đã lỡ,
chỉ vì anh mang kiếp lãng du
không giữ được mùa Thu
không giữ được Tùng xanh cho em nương bóng
hoàng hôn xuống
tan chìm
vỡ mộng
và nắng mai chưa đến kịp với bình minh.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 17 tháng 2 năm 1993

Nụ đào lại nở



Hôm nay đào nở nụ tươi
cành Bon sai cũ rạng ngời nét xuân
thoảng theo hương gió lại gần
màu xưa đổi tím quá chân trở về
nửa thân vào mộng say mê
nửa nghiêng vai gánh não nề – phương xa
như em trong nét ngọc ngà
ẩn mình khôn dấu nét hoa xuân tràn
như anh lỡ bước đi hoang
đào hoa bên cạnh phũ phàng vẫn vây

Chiều nghiêng nắng xuống sân đầy
xuân về đào nở – lại say một mình .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 19 tháng 2 năm 2004

Xa dần

Trên bàn bày mứt dưa
khói hương thơm lan tỏa
mình anh đón giao thừa
nơi xứ người lạnh giá .

Không gian chừng tỉnh lặng
đâu đây tiếng pháo thầm
Mùa xuân sao trống vắng
theo nét sầu tháng năm .

Mai vàng mà trông lạ
pháo đỏ lại không kêu
Ô hay ! là đồ giả
chạnh lòng nhớ thương nhiều .

Nữa kiếp đời viễn xứ
mỗi năm một lần xuân
anh tìm về quá khứ
ngày Tết xưa xa dần ..

Ngày 6 tháng 2 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Tự thú

Nụ hoa đào chớm nở
lòng thoáng chút buâng khuâng
mỗi năm vẫn mùa nhớ
Và xuân đến một lần .

Bên cánh cổng khép hờ
có một gả làm thơ
vẽ vời bông hồng tặng
nhưng tặng ai bây giờ .

Ai bày lễ tình nhân
để trái tim rướm máu
đâu rồi bóng cố nhân
nụ cười sao gượng gạo .

Happy Valentine
lời chúc để cho ai
cung từ nghe quen – lạ
hồn vướng chút đọa đày .

Mỗi năm vẫn một lần
đến ngày lễ tình nhân
ta tự mình lừa dối
bông hồng – tặng tình nhân

Ngày 14 tháng 2 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Lục bát rã rời

Gọi mùa dỗ giấc mình anh
mưa xuân đã thấm giấc lành – trổ hoa
Chiều vương nếp cũ vỡ oà
nghiêng nghiêng nét chữ chừng xa dặm ngàn
Mùa xuân từng ấy không gian
nhưng con bướm mộng ngỡ ngàng – hoa rơi
Câu thơ lục bát rã rời
viết riêng chỉ để thêm lời dối gian .

Ngày 14 tháng 2 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Chút quà trong đêm

Chiều xuân
vương nét
hoa sầu
hay ta ngơ ngẩn
buông câu cảnh – tình
thầm trong
bóng tối
lặng thinh
sương rơi
thắm lạnh
có Quỳnh cùng ta
Nụ tình
e ấp
ngọc ngà
mới hay đời có
chút quà trong đêm

Ngày 25 tháng 2 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn 

Tự thán mùa Xuân

Đan câu lục bát đầu Xuân
nghe ngôn từ dậy trở lần trong đêm
thoảng hương hoa tỏa bên thềm
mùa về cho ước nguyện thêm dáng chờ
nụ non rung nhẹ cánh tơ
lạc theo bướm lạ bên bờ tương tư
trong vùng sáng tối ảo hư
nghe buồn tiếng dế hình như tự tình

Đan câu lục bát vô hình
nối trăm sợi nhỏ , nối mình vào mơ
có mùa dâng ước nguyện chờ
kiếp duyên chừng đã hững hờ định riêng
để từng sợi biến thành phiền
rối tung khôn gỡ giữa miền nắng xuân
ươm mơ trọn giấc chưa lần
rượu đào pha mật ngại ngần mà thôi

Mùa về ngập gót đơn côi
nép bên hồn mộng rối bời tương lai

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Feb 15, 2007 6:24 pm

Previous Older Entries