Góp một bàn tay

Ơi Quê ! từ nẽo mù xa
chiều rơi giọt đọng lệ nhòa mắt cay
hững hờ rượu rót chẳng say
biết ai cùng để giải bày nỗi đau

Ơi Em ! đầu nhuốm máu đào
thân lê lết kéo đẩy vào lao lung
từ tim uất nghẹn tận cùng
con dân nước Việt chịu chung nỗi này

Ơi Giun ! giày xéo lâu ngày
đội bao cay đắng đã đầy đủ đau
oằn mình tay vẫn giơ cao
cố lên để tạo sóng trào cuộn dâng

Ơi Người ! Tổ quốc đang cần
xiết bàn tay lại bước chân xuống đường
cùng nhau cứu lấy quê hương