Tác giả

-Tên thật là Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
– Bút hiệu là Anh Khắc Kiếp
– Thường dùng nick Balut05 để vào các diễn đàn văn thơ trên mạng ảo .
– Sinh ra trùng ngày Chúa Giáng Sinh , có lẽ vì thế nên chịu gánh tội thay nhiều .
– Được sinh ra và lớn lên ở vùng sông nước Hậu Giang và Phố Cần là nơi chôn nhau cắt rốn .
– Thuở nhỏ nghèo hai bàn tay trắng , lặn lội vượt biên mong được đổi đời  ,sang được đến Mỹ , chỉ có chiếc xe đi làm mà bị hư lên hư xuống nên mày mò sửa hoài đến đổi hai bàn tay dính dầu nhớt đen thui . Đời được đổi như ước mong , từ hai bàn tay trắng sang hai bàn tay đen .
– Ở trong cửa lớp ngày xưa hay mơ mộng đến bây giờ vẫn không bỏ dẫu chưa lần nào đem Thơ – Văn đi đổi gạo được.

sau vườn cây của City Center LV

Buổi tiệc linh đình tại Ceaser Palace

Cả gia đình ở Flamingo LV

Sinh nhật Ngân ngạc nhiên ở Pier 45 SF-2010

– Hiện đang sinh sống với gia đình tại San Jose , California

Chết giữa sông Tương

Kính họa bài của Đôi Bờ Thương Nhớ TNL đại huynh

Chết giữa sông Tương

“Ngẩn ngơ hồn lạc sông Tương “
mây còn trôi mãi biết đường về đâu

Lục bình trôi , tách bến
anh bơ vơ lạc đến xứ không trời
nhớ về xưa con nước cũ êm trôi
dòng sông Hậu nửa cuộc tình bỏ lỡ

cuộc sống xứ người đời thợ dở
lầm than quê Mẹ kiếp Thầy đau
ôm tương tư lạc lõng chút tình nhau
đời vốn lỡ nên vương sầu ảm đạm

Nếu biết trước thì không có dĩ vãng
em và anh cũng chẳng có ngày xưa
làm sao quên lại vần thơ
để em ôm mãi bên bờ nhớ thương
để anh chết giữa sông Tương

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Aug 18, 2016 11:37 pm

——————————————————-
Đôi Bờ Thương Nhớ (Thoát ý bài Nhớ Thương của Hương Xuân)

Con thuyền tách bến
Như vì sao bay lạc đến chân trời
Dòng sông xưa lục bình hoa tím vẫn êm trôi
Sông rẽ nhánh cho bên bồi mé lở .

Lạc lõng đường đời bao lỡ dở
Lênh đênh số kiếp lắm thương đau
Thuyền không về tan nát mảnh đời nhau
Trăng nguyện ước soi bến sầu ảm đạm .

Nước chẩy xiết mang theo cuộc tình vào dĩ vãng
Dòng thời gian như quên lãng chuyện ngày xưa
Đợi thu gom lá đề thơ
Để riêng em mãi đôi bờ nhớ thương
Ngẩn ngơ hồn lạc sông Tương !

Trần Nhất Lang

Đổi nghề

Gửi Người Đục Lỗ Xỏ Kèo

Có người bỏ thơ làm nghề đục đẽo
Khi bào mài khi đứng kéo đường cưa
Lỗ sâu sâu lựa xỏ chốt cho vừa
Ráp cánh cửa phải chừa chỗ cho bản lề mở toác .

Chiều mệt mỏi vài chai nhậu ngoắc
Tối ung dung mấy chén đưa cay
Vần thơ yêu đành tạm gác để ngày mai
Chừ phải tính ván bài đi kiếm gạo .

Việc khó kiếm, tình đời bát nháo
Theo bạn bè lo cơm áo lúc đang nghèo
Luyện nghề đục lỗ xỏ kèo .

Trần Nhất Lang

Bài họa của HVHT

Đổi nghề

Tay yếu quá làm sao đục đẽo
loay hoay hoài không kéo thẳng đường cưa
khi phân ranh , khi ráp nối chưa vừa
khi đóng mở , cửa chẳng yên lại toác

Mệt lả chiều về thân chết ngoắc
rêm mình tối đến xác còn cay
bỏ quên đời chẳng thiết đến ngày mai
đêm gác trán, gỡ cái cày là hết gạo

mỗi đầu tháng nhìn chồng bill nhốn nháo
chung quanh đây ai cũng chạy gạo than nghèo
thôi đành đổi chữ , xỏ kèo



Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Đếm Giọt Mưa Sa

Em chưa trở lại trang Hát Nói
Để cho người chờ đợi những bâng khuâng
Ngày vừa qua mấy bữa tiết xuân phân
Xào xạc lá tưởng bước chân gót nhỏ .

Cửa vẫn mở mong người tới gõ
Thơ còn xanh đợi khách đi vào
Bến Sông Mây thân hữu sẵn mừng chào
Hoa lá cũng lao xao chờ đón bạn .

Xuân chửa hết mà sao trời ảm đạm
Trăng lu mờ xen lẫn dám mây hoang
Có người đang gõ phím bàn
Làm thơ gửi nhạn tới nàng phương xa
Buồn đâu rơi giọt mưa sa .

Trần Nhất Lang .

————————————–
Bài Họa của HVHT

Tháng Tư rồi em ở đâu ?

Trăm ngàn lời muốn nói
mà sao còn im lặng với bâng khuâng
giấc mơ hoang chưa vẹn đã chia phân
góc phố cũ dấu chân mờ bóng nhỏ

Cánh cửa tình yêu len lén gõ
buồng tim nỗi nhớ ngả nghiêng vào

để tương tư trở giấc quên lời chào
nức nở như tiếng Quyên gào kiếm bạn

Xuân trước ngõ sao trời còn ảm đạm
quay vòng mơ mây xám vẫn đi hoang
nhìn cành hồng thắm trên bàn
mới hay xuân trãi hoa vàng xa xa
tháng Tư sao vẫn mưa sa

Thu sớm bẽ bàng

 

Thơ Bỏ Quên Lượm Về

Dòng sông tiễn biệt
Mùa xuân nào mắt biếc thắm mây xưa
Én ngày xuân đi mãi bỏ trời mơ
Về Bến Cũ nhớ vần thơ thủơ trước .
Xuân đến xuân mang niềm hạnh phúc
Tình đi tình nở đóa tương tư
Dòng sông xưa khói sóng khách mong chờ
Ta vẫn đợi bên bờ thông bến đó .
Mong một buổi gọi mùa trở gió
Lầu thơ xưa nắng đổ hanh vàng
Chờ em hoa cũng muộn màng
Phấn son đã nhạt bẽ bàng dấu môi
Người đi còn nhớ đến người ?Trần Nhất Lang

Bài họa của HVHT

Bài họa

Thu sớm bẽ bàng

Nghìn trùng cách biệt
vẫn loanh quanh tha thiết bóng hình xưa
mấy mươi năm tay trắng với trời mơ
đời viễn xứ ai nào ngờ – biết trước

Gối sóng ngỡ tìm bờ hạnh phúc
xuống thuyền mong xóa chữ tương tư

túi hành trang đầy ấp mộng đêm chờ
Tóc nhuộm bạc còn mơ về thuở đó

giọt nước mắt rơi cho cuộc tình sóng gió
để bây giờ nhặt mãi lá khô vàng
nếu như Thu đến muộn màng
thì tình đâu phải bẽ bàng đắng môi
Người đi vẫn mãi nhớ người ?

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Vẫn là mộng xưa

Em Đi Đem Cả Mùa Xuân

Mưỡu

Em đi đem cả mùa xuân
Để cho Bến vắng bâng khuâng nhớ người .

Nói

Một mùa xuân đã mất
Người đi rồi đã thật sự xa nhau
Em về đâu buồn ngắm sợi mưa mau
Ta vẫn mãi bên giang đầu ngóng đợi .

Em bỏ Bến hoen sầu Hát Nói
Trăng rời Sông ố lệ Trang Thơ
Trời mênh mang bóng Ô Thước xa mờ
Ai sẽ nối nhịp cầu xưa đã gẫy ?

Sông vắng vẻ con thuyền xuôi mái đẩy
Lời thơ xưa bỗng trỗi dậy giữa đêm trăng
Bến kia ai đợi chị Hằng
Tốn công tát nước biết nàng ở đâu !
Sợi buồn ghép vận đôi câu .

Trần Nhất Lang

————–
Em xin họa bài này với đại sư huynh

Vẫn là mộng xưa

Mưỡu

Hoa vàng khoe sắc đầu xuân
Hỏi con én mộng buâng khuâng chuyện gì ?

Nói

Chừng như vừa đánh mất
từ trong tâm lời thật mãi cho nhau
nếu cho thêm chọn lựa – vẫn trả lời mau
vẫn bé nhỏ làm người yêu trong mộng đợi

Em nhốt tình yêu bằng tiếng nói
anh mang nỗi nhớ họa câu thơ

nẽo đường mây giờ biệt xa mờ
còn đâu nữa, cánh thiên thần xưa đã gẫy

Đầu nhuốm bạc theo dòng đời mãi đẩy
đêm vô tình khơi dậy nỗi buồn trăng
Cầu vồng trong giấc thường hằng
mộng bao nhiêu nữa nối lần được đâu ?
lời như chưa nói thành câu

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Dừng Chèo Đậu Bến Không Môn \ Em còn nguyện mãi

 

Dừng Chèo Đậu Bến Không Môn

Mộng vỡ rồi xa nhau vĩnh viễn
Cuộc tương phùng xin hẹn với chiêm bao
Ngày em đi hoa lá vẫy tay chào
Tôi đứng lặng bên bờ ao nghe pháo nổ .Thuyền tách bến khung trời sụp đổ
Sáo sang sông trái đất cuồng quay
Bao ân tình nối tiếp vỡ trên tay
Tôi úp mặt những niềm đau dài trọn kiếp .

Tình đã dứt thôi coi như đoạn tuyệt
Em ra đi tôi chết nửa tâm hồn
Dừng chèo đậu bến Không Môn
Con chim ngậm hạt phấn son luân hồi
Mầu Đà lá rớt vai tôi .

Trần Nhất Lang

Bài họa của HVHT

Em còn nguyện mãi

Có phải trong em vĩnh viễn
vẫn mơ làm người tình nhỏ đếm chiêm bao
dẫu Thiên Thần xưa lỡ vẫy tay chào
cầu Ô Thước gẫy ào theo sấm nổ

Bóng nhỏ đường chiều tìm dáng đổ
Lối về ngõ tối lạc vòng quay
còn tìm đâu ? tay ấm lúc đan tay
trong ray rức đêm như dài suốt kiếp

Giữa ảo mộng Em ơi! thật diễm tuyệt
mặc mai đây tỉnh giấc đắng cay hồn
bao lần khấn trước thiền môn
mà như khó thoát qua cơn luân hồi
Em còn nguyện mãi cho tôi

Vì ai hững hờ

Mưỡu
Cám ơn Người đã quét sân
quét luôn nỗi nhớ giữ phân nửa buồn

Nói
Sợi mưa buồn chợt tới
nắng còn chen từng dãi tạo nên thơ
gió thì thầm ru nhẹ để vào mơ
chiều ửng ráng sắc mây trời nhuốm đỏ

Tứ Quý khoe vàng đùa với gió
Mộc Lan chấm đỏ ngạo cùng hoa
xuân phân chưa mà như đã giao hòa
để cung bậc bổng trầm vương nốt nhạc

Điệu luân vũ nhẹ nhàng như cánh Hạc
theo mùa xuân bước lạc giữa sương mai
biết rằng xuân bất tái lai
nhưng đành bỏ mộng vì ai hững hờ
chiều xuân vàng vọt câu thơ

————–

Xuân Phân Quét Lá Sân Chùa

Mưỡu

Lên Chùa mượn chổi quét sân
Hoàng Tuấn mắc bận, Xuân Phân đã về .

Nói

Xuân Phân đã tới
Nắng xuân nồng chiếu rọi bến sông thơ
Gió hây hây gót ngọc dạo chiều mơ
Hoa phượng nở ánh hồng tô má đỏ .

Tà áo trắng tung bay trước gió
Đôi oanh vàng nhẩy múa bên hoa
Khung trời xuân em đi giữa nắng chan hòa
Nơi gác nhỏ vọng lời ca phím nhạc .

Trên đỉnh núi lượn chung đôi cánh hạc
Hồ thiên nga tắm mát hôm mai
Chữ rằng xuân bất tái lai
Tình yêu đang đợi sao ai hững hờ ?
Có người ghi vội bài thơ .

Trần Nhất Lang

Previous Older Entries