Tác giả

-Tên thật là Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
– Bút hiệu là Anh Khắc Kiếp
– Thường dùng nick Balut05 để vào các diễn đàn văn thơ trên mạng ảo .
– Sinh ra trùng ngày Chúa Giáng Sinh , có lẽ vì thế nên chịu gánh tội thay nhiều .
– Được sinh ra và lớn lên ở vùng sông nước Hậu Giang và Phố Cần là nơi chôn nhau cắt rốn .
– Thuở nhỏ nghèo hai bàn tay trắng , lặn lội vượt biên mong được đổi đời  ,sang được đến Mỹ , chỉ có chiếc xe đi làm mà bị hư lên hư xuống nên mày mò sửa hoài đến đổi hai bàn tay dính dầu nhớt đen thui . Đời được đổi như ước mong , từ hai bàn tay trắng sang hai bàn tay đen .
– Ở trong cửa lớp ngày xưa hay mơ mộng đến bây giờ vẫn không bỏ dẫu chưa lần nào đem Thơ – Văn đi đổi gạo được.

sau vườn cây của City Center LV

Buổi tiệc linh đình tại Ceaser Palace

Cả gia đình ở Flamingo LV

Sinh nhật Ngân ngạc nhiên ở Pier 45 SF-2010

– Hiện đang sinh sống với gia đình tại San Jose , California

Muốn về thăm trường cũ

 

Muốn về thăm trường cũ
tìm lại tuổi ngây thơ
An Thôn Trang tên đủ
bao giờ đến bây giờ .

Muốn về thăm trường cũ
bạn bè ngày nắng mưa
có thằng nào tự thú
chuyện mất bò năm xưa

Muốn về thăm trường cũ
soi từng khuôn mặt quen
của một thời lam lũ
vẫn siêng năng sách đèn .

Nhưng trường cũ đã thay
dấu xưa đổi gót hài
tìm mãi trong hoài niệm
chợt khóe mắt bụi cay .

Nhưng trường cũ nay đâu
bụi phấn bạc mái đầu
đứa học trò viễn xứ
ngồi nhớ lòng thấm đau

Trở về thăm trường cũ
từ hình ảnh ngày xưa
tất cả là quá khứ
theo từng giọt nắng thưa .

Trở về thăm trường cũ
đi tìm gốc phượng già
đôi tim không còn đủ
mờ theo bước chân xa .

Trở về thăm trường cũ
khi dấu đời hằn in
nhìn hình xưa – rồi nhớ
An Thôn Trang đậm tình

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Jan 18, 2018 11:28 am

Góp một bàn tay

Ơi Quê ! từ nẽo mù xa
chiều rơi giọt đọng lệ nhòa mắt cay
hững hờ rượu rót chẳng say
biết ai cùng để giải bày nỗi đau

Ơi Em ! đầu nhuốm máu đào
thân lê lết kéo đẩy vào lao lung
từ tim uất nghẹn tận cùng
con dân nước Việt chịu chung nỗi này

Ơi Giun ! giày xéo lâu ngày
đội bao cay đắng đã đầy đủ đau
oằn mình tay vẫn giơ cao
cố lên để tạo sóng trào cuộn dâng

Ơi Người ! Tổ quốc đang cần
xiết bàn tay lại bước chân xuống đường
cùng nhau cứu lấy quê hương

Bài T.H. 106 ( Vẫn nhớ những điều không nên nhớ)

 

 

” Thế nhân mạc oán tài tình lụy “*
suốt đời dài đeo khổ chỉ vì yêu
bóng tường vôi ngày cũ đổ liêu xiêu
giờ bạc tóc nỗi nhớ nhiều hơn thế nữa

Tương tư hoàng diệp lạc
bạch lộ thấp thanh đài **
bao lâu rồi sao mãi đếm tháng năm dài
để vẫn nhớ những điều không nên nhớ

chữ dấu ái một lần mang nặng nợ
Ngày tàn phai khi duyên lỡ vẫn xoay vòng
trán nhăn nét cũ chất chồng
ai se chi sợi chỉ hồng năm xưa
để giờ chỉ đứt hương thừa

* Mượn trong bài Hát Nói ” Tài Tình” của Nguyễn Công Trứ
” Người đời không ai nỡ trách kẻ lụy vì tình ”
** Trích trong bài Ký Viễn của Lý Bạch
” Nhớ nhung lá vàng đã rụng hết
Sương trắng làm ướt rêu xanh ”

30 tháng 5 năm 2018
Huỳnh Vũ Hòang Tuấn

Trung Thu tản mạn

Trung Thu lại nữa thêm lần qua
xứ lạ cũng mừng để gọi là …
hộp bánh bày mâm , ngồi ngán ngẫm
chung trà dọn rót , đứng thừ ra
vầng trăng lơ lững vẫn tròn đọng
đèn lộng vây quanh dư sáng lòa
ngọn gió từ đâu mang xác lá
nhẹ đưa nỗi nhớ về quê xa .

Ngày 30 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Thân nhờ gởi

Em trong (tơ vỏ) bọc bên ngoài
từ bé đã mang nhiều tiếng tai
muốn trốn chim Quyên đời chẳng đặng
đành theo cá chậu sống quen hoài
khi xanh hờ hững không người ngó
lúc đỏ nhởn nhơ lắm kẻ say
thân yếu em nương nhờ để bám
rũi may cũng chỉ một lần này

Ngày 1 tháng 10 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Giữ mãi cho em

Cám ơn em một lần cho anh biết
đời sông hồ có lúc phải dừng chân
nhưng em ơi ! cái với tay không gần
bóng hạnh phúc từ lâu rồi chưa đến.

Lần vào sâu tim chảy ngược dòng thương mến
lời bên ngoài tắt nghẹn khó nói ra
chưa ngõ yêu đã đau nhớ xót xa
thì có lẽ anh suốt đời phải chịu.

Em tôi ơi ! biết nói sao cho em hiểu
lầu mộng vàng chỉ có ở trong mơ
như con Dã Tràng xe cát đợi chờ
gục chết vẫn chưa tìm ra điều nó muốn .

Anh chìm sâu trong tình em đến muộn
nên biết mình cần phải giữ điều gì
thà im lặng để khỏi nói từ ly
không cho em mà cho chung hai đứa .

(Còn riêng anh mãi giữ bao lời đã hứa )

Ngày 4 tháng 10 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Giòng lệ thương ru em

Tiếc thương dâng lên khơi
em đã bỏ cuộc đời
cánh hoa vùi xuống huyệt
nấm đất phủ chơi vơi .

Trời sầu nhỏ lệ thương
mưa giăng ngập phố phường
đứa bé quàng tang trắng
ngơ ngác cầm bình hương .

Ra đi em có nhớ
giữa hạ cánh hoa gòn
có lần em đã ngỡ
màu đỏ trái tim son .

Máu tim vừa ngừng chảy
em vĩnh viễn ngủ yên
bao yêu thương để lại
cõi đời ô trược phiền .

Giòng lệ thương ru em
đi về nơi cát bụi
giòng lệ tiếc cho em
cuộc đời sao ngắn ngũi .

Ngủ yên em tôi ơi !
để từ đây cuộc đời
mỗi lần hoa gòn nở
lệ tiếc thương không vơi .

(Viết cho Trang, người em gái vắn số)

Ngày 23 tháng 8 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Previous Older Entries