Tác giả

-Tên thật là Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
– Bút hiệu là Anh Khắc Kiếp
– Thường dùng nick Balut05 để vào các diễn đàn văn thơ trên mạng ảo .
– Sinh ra trùng ngày Chúa Giáng Sinh , có lẽ vì thế nên chịu gánh tội thay nhiều .
– Được sinh ra và lớn lên ở vùng sông nước Hậu Giang và Phố Cần là nơi chôn nhau cắt rốn .
– Thuở nhỏ nghèo hai bàn tay trắng , lặn lội vượt biên mong được đổi đời  ,sang được đến Mỹ , chỉ có chiếc xe đi làm mà bị hư lên hư xuống nên mày mò sửa hoài đến đổi hai bàn tay dính dầu nhớt đen thui . Đời được đổi như ước mong , từ hai bàn tay trắng sang hai bàn tay đen .
– Ở trong cửa lớp ngày xưa hay mơ mộng đến bây giờ vẫn không bỏ dẫu chưa lần nào đem Thơ – Văn đi đổi gạo được.

sau vườn cây của City Center LV

Buổi tiệc linh đình tại Ceaser Palace

Cả gia đình ở Flamingo LV

Sinh nhật Ngân ngạc nhiên ở Pier 45 SF-2010

– Hiện đang sinh sống với gia đình tại San Jose , California

Trung Thu – Chim khóc giùm ta

 

Mưỡu

Dưới Trăng đối bóng chơ vơ
xứ Người Trăng cũng thẩn thờ như tạ

Nói

Chợt nghe tiếng chim khóc
trên cành cao cô độc giữa đêm trăng
lưng chừng đồi ánh nhẹ chiếu từ cung Hằng
lan tỏa rộng tràn nhân gian – Thu đến sớm

Bóng trải bên tường ta lỡ muộn
hình in dưới đất chim kêu sương
thấm trong tim, nỗi niềm thương
đời biệt xứ nghe tiếng bi thương ai oán ?

Ta đối bóng đêm Trung Thu tháng tám
tìm vê xưa khói ám cả khung trời
nửa khuya giòng lệ chực rơi

Đêm Trung Thu 2019

Vẫn còn đây 

 

” Ai xui cánh bướm đậu cành hoa”
để vướng tơ vương buổi xế tà
cố giấu trong lòng con nước cũ
rồi quên đời thực phương trời xa
giấc mơ viễn xứ – tương phùng mộng
nỗi nhớ gần bên – nỗi nhớ nhà
tận đáy con tim còn xót lại
bóng hình năm tháng khó phai nhòa .

Bài T. H. 112 ( Phật độ em )

Bài T. H. 112 ( Phật độ em )

Phật độ em, vì trong Tâm em An, có Phật
Phật không độ ta, vì trong tâm ta chỉ có em

Đã bao lần sám hối
lời kinh đều vẫn như trói buộc vào ta
nắng buông lơi xuyên cây đứng giữa chiều tà
trời lặng gió sao tâm vỡ òa, sóng nổi

Mấy bận Thuyền Từ sang bến giác
bao lần Cửa Phật độ duyên nhân
nhưng sao ta vẫn trôi nổi chốn hồng trần
tâm muốn bỏ mãi lần khân không bỏ được

Kinh sám hối đọc hoài chừng chẳng thuộc
vì trong tâm còn vướng lời ước của thiên thần
trăm năm xin chỉ được lần
là người tình nhỏ mãi gần bên nhau
tóc xanh nay đã bạc màu

 

Bài T.H. 111 – Hẹn kiếp sau trả nợ

 

” Trời tháng năm cơn mưa rào ngang phố
mưa đầu mùa ? Không ! mưa về muộn mà thôi ”
Ta với em cách biệt hai phương rồi
mưa bỗng cùng làm trôi dài nỗi nhớ ,

Đêm chong đèn quán nghèo bên con nợ
nụ cười em làm ngây ngất hồn mơ
để gã ngông mượn bút mực đề thơ
rồi bỏ quên cho đợi chờ đăng đẳng .

Mưa tháng năm như hòa thêm giọt đắng
ta bây giờ nhưng hẹn lại kiếp sau
cuộc đời này biết chắc có đổi màu
hay hai đứa vẫn thương đau mãi đếm .

Nếu mỗi ngày em còn bên câu kinh nguyện
xin thật lòng chúc phúc giữ Tâm An
ta – kẻ ra đi khôn xóa dấu chân hoang
nên phố Cần vẫn là nơi để nhớ .

Mưa tháng năm có xóa giùm ta chút nợ

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Sat May 18, 2019 8:35 am

Bài T. H thứ 110 ( Ta là của nhau)

 

Anh trở về xưa tuổi dại khờ
từng chiều ngóng đợi , từng chiều mơ
thời gian chầm chậm trôi vào nhớ
mong tiếng chuông reo đến thẫn thờ

Em giữ giùm nhau chữ vẹn toàn
trong lòng còn nghẹn nỗi đa đoan
trăm năm hạnh phúc cho ai nhỉ ?
lời chúc thoãng qua vẫn mãi vang

Anh viết ngàn câu chừng vô nghĩa
làm sao giữ được chút Tâm An
câu kinh nguyện mãi cũng chừng đó
sám hối em ơi! quá muộn màng

Em nén lòng em đếm tháng ngày
thời gian như vuột khỏi bàn tay
đã lâu, lâu lắm đêm thầm nhớ
sương đọng chuyễn sang với nắng ngày

Anh trở về xưa điều lựa chọn
thiên thần xin bỏ để yêu em
Em ước được thêm điều lựa chọn
là người tình nhỏ của riêng anh

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Apr 09, 2019 6:07 am

Bến Sông Mây nhớ

Bến Sông Mây nhớ

Nhẹ gác mái chèo thơ
để thả nổi mong chờ
hoàng hôn treo sợi nắng
neo thuyền lại BẾN

Giữa tất bật đời thường
còn đọng lại niềm thương
con SÔNG mang chút mộng
Trăng ẩn bóng vương vương

Đưa tay vén tóc MÂY
mời em cạn chén này
từng bước kiêu sa đến
hồn thơ say ngất ngây .

Dáng hình soi gương nước
đáy cốc lung linh hoa
Ta làm sao vớt được
ngơ ngẩn tủi – mình già

Trăng rạng rỡ đêm nay
ta nâng ly đọa đày
một mình trong nỗi nhớ
phố cũ em có hay

Tìm trăng

 

Đêm qua thấm nỗi nhớ
đi tìm vầng trăng xưa
tối ba mươi mà ngỡ
trăng sáng tự bao giờ .

Lần tìm trong ký ức
tội phước một lần mang
đâu rồi bóng hạnh phúc
chiếc chìa khoá thiên đàng ?

Trăng ba mươi đi vắng
để mênh mông sao trời
giữa canh khuya tĩnh lặng
có đôi mắt chực rơi .

Giọt buồn nào vương lại
kéo sợi sầu vô hình
chực rơi – nhưng vẫn mãi
không dứt được khối tình .

Đêm qua đi tìm trăng
hay đi tìm nỗi nhớ ?
Đêm qua đi tìm trăng
hay đi tìm nỗi nhớ ?

July-29-03
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn 

Previous Older Entries