Tác giả

-Tên thật là Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
– Bút hiệu là Anh Khắc Kiếp
– Thường dùng nick Balut05 để vào các diễn đàn văn thơ trên mạng ảo .
– Sinh ra trùng ngày Chúa Giáng Sinh , có lẽ vì thế nên chịu gánh tội thay nhiều .
– Được sinh ra và lớn lên ở vùng sông nước Hậu Giang và Phố Cần là nơi chôn nhau cắt rốn .
– Thuở nhỏ nghèo hai bàn tay trắng , lặn lội vượt biên mong được đổi đời  ,sang được đến Mỹ , chỉ có chiếc xe đi làm mà bị hư lên hư xuống nên mày mò sửa hoài đến đổi hai bàn tay dính dầu nhớt đen thui . Đời được đổi như ước mong , từ hai bàn tay trắng sang hai bàn tay đen .
– Ở trong cửa lớp ngày xưa hay mơ mộng đến bây giờ vẫn không bỏ dẫu chưa lần nào đem Thơ – Văn đi đổi gạo được.

sau vườn cây của City Center LV

Buổi tiệc linh đình tại Ceaser Palace

Cả gia đình ở Flamingo LV

Sinh nhật Ngân ngạc nhiên ở Pier 45 SF-2010

– Hiện đang sinh sống với gia đình tại San Jose , California

Uống Trăng

Ẩm Nguyệt

Dạo:
Thân mang ngọc báu nào hay,
Khắp nơi khổ sở loay hoay kiếm tìm.

Cóc cuối tuần:

飮 月

雲 逃 玉 兔 展 姸 容,
一 隻 漁 舟 水 上 衝.
老 鶩 悾 悾 尋 暮 鼓,
殘 燈 苦 苦 望 晨 鐘.
庭 前 樹 折 人 亡 蔭,
火 裏 冰 消 佛 隱 蹤.
酌 酒 盲 翁 三 盞 喫,
不 知 飮 月 自 杯 中.
陳 文 良

Âm Hán Việt:

Ẩm Nguyệt
Vân đào, ngọc thố triển nghiên dung,
Nhất chích ngư châu thủy thượng xung.
Lão vụ không không tầm mộ cổ,
Tàn đăng khổ khổ vọng thần chung.
Đình tiền thụ chiết, nhân vong ấm,
Hỏa lý băng tiêu, Phật ẩn tung.
Chước tửu, manh ông tam trản khiết,
Bất tri ẩm nguyệt tự bôi trung.
Trần Văn Lương

Dịch nghĩa:

Uống Trăng
Mây chạy trốn, con thỏ ngọc (trăng) bày ra khuôn mặt đẹp đẽ,
Một chiếc thuyền câu xông pha trên nước.
Con vịt trời già ngu ngơ tìm (tiếng) trống chiều,
Ngọn đèn tàn buồn bã trông đợi (tiếng) chuông sớm.
Cái cây trước sân (bị) đổ, người mất bóng mát, (1)
Cục nước đá trong (lò) lửa (bị) tan, Phật ẩn giấu tung tích. (2)
Rót rượu, ông lão mù uống (luôn) ba chén, (3)
Chẳng biết rằng (mình) đang uống trăng từ trong chén.

Chú thích:

(1) Vô Môn Quan, tắc 37: Đình Tiền Bách Thụ
Cử:
Một ông tăng hỏi Thiền Sư Triệu Châu:
– Ý Tổ sư từ Tây sang là gì? (Hán văn: Như hà thị Tổ sư Tây lai ý)
Triệu Châu đáp:
– Cây bách trước sân. (Hán văn: Đình tiền bách thụ tử)

Lời Bình của Vô Môn Huệ Khai:
Nếu thấy rõ được chỗ trả lời của Triệu Châu thì trước không có Thích Ca, sau không có Di Lặc.

Bài Tụng của Vô Môn Huệ Khai:
Ngôn vô triển sự,
Ngữ bất đầu cơ.
Thừa ngôn giả táng,
Trệ cú giả mê.

Trần Tuấn Mẫn dịch:
Lời không tả chuyện,
Tiếng chẳng hợp duyên.
Đeo lời mất mạng,
Vướng câu tối lòng.

(2) Pháp Bảo Chư Tổ, Thượng Tọa Thích Minh Nhật biên soạn (http://www.thuongson.net/phapbaochuto.htm):

Bài tụng của Trường Khánh Huệ Lăng:

Vạn tượng chi trung độc lộ thân
Duy nhân tự khẳng nãi vi thân
Tích thời mậu hướng đồ trung mịch
Kim nhật khán như hỏa lý băng

Bài dịch của TT Minh Nhật:

Chính nơi tâm thức bày một thân
Chỉ người tự nhận mới là gần
Lúc xưa lầm hướng ngoài đường kiếm
Giống tợ băng trong lửa cháy rần.

Lời Luận của TT Minh Nhật:

Muốn an lành hãy quay về tâm thức và thật lắng lòng. Muốn lắng lòng thì đừng hướng ngoại tìm kiếm sự an lành. Hướng ngoại tìm an lành nếu có, sẽ mất nhanh ngay, giống như nước đá đưa vào lửa sẽ tan biến mất.

(3) Vô Môn Quan, tắc 10: Thanh Thoát Cô Bần
Cử:
Ông tăng thưa với Hòa thượng Tào Sơn:
– Thanh Thoát nghèo đói, xin Sư giúp đỡ.
Tào Sơn gọi:
– Thầy Thoát!
Tăng đáp:
– Dạ.
Tào Sơn bảo:
– Rượu nhà họ Bạch ở Thanh Nguyên, uống xong ba chén mà sao còn bảo chưa dính môi ?

Lời Bình của Vô Môn Huệ Khai:
Thanh Thoát trình cơ như vậy, tâm ý là sao? Tào Sơn sáng mắt, biết ngay thâm ý. Tuy nhiên như vậy, đâu là chỗ thầy Thoát uống rượu?

Phỏng dịch thơ:

Uống Trăng
Trăng thu rờ rỡ tống mây bay,
Một bóng thuyền câu nhỏ quắt quay.
Vịt nhớ trống chiều, day dứt kiếm,
Đèn mong chuông sớm, nghẹn ngào lay.
Trước sân cây đổ, tâm không hiện,
Trong lửa tuyết tan, Phật chẳng bày.
Ông lão mù luôn tay cạn chén,
Vô tình nuốt vẹn mảnh trăng say.
Trần Văn Lương
Cali, 5/2017

—————————————
Xin tạm chuyễn dịch sang thể Hát nói bài Thơ của Trần Văn Lương huynh

Uống Trăng

Tầng cao mây trốn bỏ
để Trăng khoe rực rỡ nét khuynh thành
chiếc thuyền câu trên sóng nước tung hoành
và chú Vịt loanh quanh tìm tiếng trống

Bấc lụn đèn tàn theo đêm vắng
buồn trông gió sớm hồi chuông xa
nơi sân nghiêng đỗ cội cây già
để bóng mát không còn qua được nữa

như mảng tuyết vừa tan dài trong ánh lửa
Phật ở đâu có hiện độ nơi đây
Lão mù ba chén rót đầy
tưởng đâu uống rượu cho say – nào ngờ
cạn luôn đáy cốc Trăng mơ

Bài T. H. thứ 102 (một lần ta đã mất nhau )

 

“Anh đã vì em làm thơ tình ái
Anh đã gom mây kết hình lâu đài ” *
mà đời thường vẫn trắng đôi tay
nên nguyện ước chỉ dưới Phật đài xin chứng giám

Một chiếc cầu vồng nối nhịp tạm
đôi tim gắn kết mảnh trời chung

để rồi mơ một lần nữa tương phùng
tuy bạc tóc vẫn là người tình bé nhỏ

Hơn nửa kiếp khoác lên mình sương gió
đâu còn gì – chỉ gởi lại đó tình yêu
chiều chiều ra bến Ninh Kiều
nghe con chin Nhạn gọi chiều mà đau
một lần ta đã mất nhau

* Mượn đỡ của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh

 

Bài T.H. thứ 101 ( Đổi làm tri kỷ )

” Vì chúng mình có duyên không nợ ”
nên xin làm tri kỷ của nhau thôi *
cây tương tư trổ nhánh ngã lưng đồi
thương với nhớ từng đêm côi lặng đếm

Thôi hãy ngừng chơi trò trốn kiếm
tạm buông đấu vật kéo thời gian
hai đôi vai nặng gánh chữ tào khang
đêm trở giấc ngỡ ngàng đầu đã bạc

Hỏi mộng ! mộng vừa rơi bến khác
thăm tình ! tình lỡ lạc  tha hương
giờ đây trên mọi nẽo đường
có yêu xin đổi nhớ thường lặng thầm
làm người tri kỷ trăm năm

* Mượn của Đỗ Duy Thụy huynh

Bài T.H. thứ 100 – Giải lời nguyền nợ hứa

 

Vì yêu em giải lời nguyền
cho anh còn mộng qua miền hoang mơEm bỏ quên đi lời nợ hứa
cho anh tiếp tục nữa những vần thơ
để cầu vồng xưa nối nhịp cũ ru mơ
dù viễn xứ Thiên Thần vẫn chờ nơi bến mộng

Cõi thực “mỗi người một hoàn cảnh”
khi mơ hai đứa chung nỗi niềm
thế gian này nếu có điều khó phải đi tìm
thì có lẽ chỉ xin thêm lần chọn lựa *

trong nỗi nhớ em chôn vùi nợ hứa
để anh còn viết tiếp nữa cho riêng
bỏ quên đời sống nặng phiền
từ tâm mãi giữ chút duyên phận này
trăm năm có được mấy ai ?

* nếu được thêm lần chọn lựa, em vẫn chọn làm người yêu bé nhỏ của anh

 

Xin được giữ hồn Thơ

 

Anh sẽ không viết thêm bài T.H. nào nữa
đành thôi – khất nợ với lời hứa trăm năm
nghiệp dĩ đeo theo cuộc sống thăng trầm
từng con chữ rụng rơi trên bến sông năm cũ

An bình nào cho hồn anh trú ngụ
để cánh chim Di – tự thú lỗi lầm
mỗi mùa đông tìm về chốn cũ ghé thăm
đem vị mặn nhờ nước sông pha tan loãng

Anh chỉ xin có vần thơ làm bạn
trải lòng mình khi nghịch cảnh vây quanh
như có em – tri kỷ – trời sẵn dành
đem câu kinh nguyện cứu anh qua bể khổ .

Anh sẽ không viết thêm bài T.H. nào nữa
vì đúng trăm là anh hứa bỏ – nợ đời
thơ không là nghề tội con chữ phải buông lơi
nên chấp nhận cho em được lời thêm lần nữa

 

Vẫn vậy

 

Ta ngày xưa là tên nghèo kiết xác
đến bây giờ nào có khác gì đâu *
vẫn loanh quanh trong cơm áo cơ cầu…
ôm núi mộng còn lâu mới thành hiện thực

Hai buổi đếm đong thời mọt sách
Bao lần vật lộn thuở hàn vi
sau nhiều năm biệt xứ chẳng ra gì
chỉ sót lại cánh chim Di đã mõi

để gió cuộn chìm dần vào bóng tối
ngày tàn rơi ta đối mặt bên đời
nghe trong hư ảo chơi vơi
có câu kinh nguyện theo lời ăn năn
nợ này trả dứt được chăng ??

* để trả lời cho đại sư huynh TNL vì sao T còn nợ hoài

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Feb 17, 2017 4:45 pm

Bài cho Mai thứ 33

” Dậy đi để rót rượu mời
bạn bè ghé lại niệm lời cùng anh .”
Đêm khuya gió bão
dâng sầu lên áo não buồng tim
rượu mềm môi mắt đọng giọt quay tìm
vẵng tiếng gọi khi màn đen buông kín phủ

 

Giữa mộng ngỡ ngàng lời tự nhủ
trong đời rung vỡ nợ ba sinh

mùa đông về sưởi ấm lại khối tình
Em nhẹ gọi lay anh giật mình tỉnh mộng

Rượu chát đắng dưới đáy ly giọt đọng
mà Mai ơi ! em ở tận nơi nào
về đây cùng gởi lời chào

 

Previous Older Entries