Tác giả

-Tên thật là Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
– Bút hiệu là Anh Khắc Kiếp
– Thường dùng nick Balut05 để vào các diễn đàn văn thơ trên mạng ảo .
– Sinh ra trùng ngày Chúa Giáng Sinh , có lẽ vì thế nên chịu gánh tội thay nhiều .
– Được sinh ra và lớn lên ở vùng sông nước Hậu Giang và Phố Cần là nơi chôn nhau cắt rốn .
– Thuở nhỏ nghèo hai bàn tay trắng , lặn lội vượt biên mong được đổi đời  ,sang được đến Mỹ , chỉ có chiếc xe đi làm mà bị hư lên hư xuống nên mày mò sửa hoài đến đổi hai bàn tay dính dầu nhớt đen thui . Đời được đổi như ước mong , từ hai bàn tay trắng sang hai bàn tay đen .
– Ở trong cửa lớp ngày xưa hay mơ mộng đến bây giờ vẫn không bỏ dẫu chưa lần nào đem Thơ – Văn đi đổi gạo được.

sau vườn cây của City Center LV

Buổi tiệc linh đình tại Ceaser Palace

Cả gia đình ở Flamingo LV

Sinh nhật Ngân ngạc nhiên ở Pier 45 SF-2010

– Hiện đang sinh sống với gia đình tại San Jose , California

Vẫn vậy

 

Ta ngày xưa là tên nghèo kiết xác
đến bây giờ nào có khác gì đâu *
vẫn loanh quanh trong cơm áo cơ cầu…
ôm núi mộng còn lâu mới thành hiện thực

Hai buổi đếm đong thời mọt sách
Bao lần vật lộn thuở hàn vi
sau nhiều năm biệt xứ chẳng ra gì
chỉ sót lại cánh chim Di đã mõi

để gió cuộn chìm dần vào bóng tối
ngày tàn rơi ta đối mặt bên đời
nghe trong hư ảo chơi vơi
có câu kinh nguyện theo lời ăn năn
nợ này trả dứt được chăng ??

* để trả lời cho đại sư huynh TNL vì sao T còn nợ hoài

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Feb 17, 2017 4:45 pm

Bài cho Mai thứ 33

” Dậy đi để rót rượu mời
bạn bè ghé lại niệm lời cùng anh .”
Đêm khuya gió bão
dâng sầu lên áo não buồng tim
rượu mềm môi mắt đọng giọt quay tìm
vẵng tiếng gọi khi màn đen buông kín phủ

 

Giữa mộng ngỡ ngàng lời tự nhủ
trong đời rung vỡ nợ ba sinh

mùa đông về sưởi ấm lại khối tình
Em nhẹ gọi lay anh giật mình tỉnh mộng

Rượu chát đắng dưới đáy ly giọt đọng
mà Mai ơi ! em ở tận nơi nào
về đây cùng gởi lời chào

 

Bài T. H. thứ 99 ( Nợ còn mãi )

 

Tóc đổi màu nhuốm bạc
ta luống cuống – tuổi già
Thu – thôi về ngơ ngác
hình bóng xưa nhập – hòa

Em vẫn là em – người tình bé nhỏ
mấy mươi năm đi bên cạnh cuộc đời
Ta vẫn là ta cuộn mình trong sương gió
cặm cụi trả hoài – nợ vẫn không vơi .

Nếu em có khi quỳ trên chánh điện
niệm câu kinh để cầu nguyện giùm ta
thì em ơi ! xin một lần được thứ tha
xóa hay quên cho con nợ – già – kiệt sức

Em không đòi nên giữ hoài quyền lực
cho mai này còn có cớ – vấn vương
ta muốn trả nhưng lạc mất bước đường
lầm lũi đi giữa niềm thương , nỗi nhớ .

Tóc hết xanh một thuở
vai áo bạc phong sương
nợ còn chồng chất nợ
bước nghiêng ngả bên đường

 

Có người bảo

Có người bảo :
anh chối bỏ những gì hiện đang có
để tìm về quá khứ cũ xa xôi
và trăng vàng cùng Thu đến nữa rồi
anh chợt tỉnh – chợt say – anh nào biết .

Giữa nhân gian anh là người thua thiệt
trong tình trường chiến bại đến bao giờ
đêm cùng Thu trở dậy với vần thơ
anh bỗng muốn được say thêm lần nữa .

Đêm ảo mộng sương mờ trăng giải lụa
dáng mơ màng chìm khuất nét Thu xa
vần thơ xưa thấm rượu đã say ngà
lời tha thiết – chập chờn trong giấc ngủ .

Có người bảo : anh nhận nhiều – quá đủ
nhưng em ơi -trái đắng- vẫn đắng hoài
từ bây giờ cho mãi đến ngày mai
anh vẫn say mỗi lần Thu chợt đến .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 15 tháng 10 năm 2002

Làm sao cắn nửa muà Thu trả người

Rượu cay dưới dốc – sương mù
Làm sao cắn nửa muà Thu trả người …

Như lá vàng tả tơi
trôi giạt cuối cuộc đời
tôi tìm tôi trong lá
lá im không trả lời .

Mảnh trăng Thu, nửa chơi vơi
như con thuyền cũ ra khơi mất rồi .
Mặc tình tôi với đơn côi
cố tình cắn , Thu vỡ đôi – trả người .

Mỗi năm thêm một lần
tôi dừng lại bước chân
không cho Thu qua nữa
nhưng Thu vẫn xa dần .

Tôi theo muà lá chiều buông
cắn Thu chỉ được nỗi buồn – Thu ơi .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 14 tháng 10 năm 2002

Mừng sinh nhật Thu

Anh bỏ mặc tháng Mười trôi vào nhớ
chiều lặng yên bên nắng nhạt – tàn cây
giọng ai hát đâu đây
chúc mừng em ngày sinh nhật
Anh ngỡ rằng đã quên mất .
Ngồi đếm lá vàng rơi
nhưng bây giờ lá đã rụng vào đời
vào nỗi nhớ của mùa Thu cuối tháng .

Sinh nhật Thu trời tháng Mười mây xám
ngọn nến xưa giờ ai thổi giùm em
ly rượu đắng thắm mãi đến môi mềm
anh chợt tỉnh để tìm về hạnh phúc .

Chân thành gởi muà Thu vạn lời chúc
hơn ngày xưa – khi hai đứa nguyện cầu
dầu đang ở nơi đâu
anh vẫn mừng sinh nhật mùa Thu mãi .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 30 tháng 10 năm 2002

Chút hờn còn vương

Chiều nay nhặt chiếc lá thu
lòng đau thêm nữa cho dù đã xa
bao năm xa biệt quê nhà
dừng chân trở lại hồn hoa đâu còn ,
Lời xưa người bảo sắc son
tóc thề bỏ lại lối mòn cỏ hoang ,
Ta buồn cho kiếp nhân gian
nửa đời cay đắng dỡ dang mộng lành .
Đêm trường đếm trống sang canh
nhìn con nhện kéo tơ mành rối tung
Tơ vàng xưa quyện thuỷ chung
nay trong bước lỡ đường cùng tơ đen ,
Lấy tay che khuất ánh đèn ,
bóng in trên vách sang hèn đâu phân ,
nhưng con đường ngắn thật gần
mà ta đi mãi chồn chân chưa cùng .
Ngở ngàng 2 chữ thuỷ chung
ta tan vỡ mộng tương phùng từ đây
10 năm chưa thấm đọa đày
giờ ta mới biết đắng cay là gì .
cuối đầu lạc dấu chân đi
tập thơ để lại chia ly thật rồi .
Lần tay để đếm đơn côi
thuỷ chung như nước chảy xuôi qua cầu ,
cung buồn ta hát từng câu
gởi người nơi ấy với sầu đọng đây .
dệt thơ bằng ngón tay gầy
hơn 10 năm lẻ đắng cay chất chồng .
Trách người đã bước sang sông ?
ta không trách mãi cho lòng nhẹ hơn ,
nhưng chiều về với cô đơn
bao nhiêu thương nhớ giận hờn về theo .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 00 tháng 8 năm 2002

Previous Older Entries