Anh đang đứng

Anh đang đứng bên này bờ thương nhớ
hai mươi năm dấu nắng hạ chẳng phai
con phố cũ bóng hai đứa đổ dài
mồ hôi thấm lưng aó xanh hy vọng .

Anh đang đứng giữa lưng chừng cuộc sống
phần hiện tại trong cơm aó đời thường
phần dĩ vãng nắng hạ về luyến thương
nên đã quên tuổi xanh đi qua mất .

Anh đang đứng giữa lằn ranh mơ – thật
sáng đi làm tất bật để cho qua
tối thả hồn dỗ từng giấc ngủ già
nghe tiếng sóng xô bờ xa mà nhớ .

Anh đang đứng bên niềm yêu đã lỡ
và vần thơ gãy khúc thành thất tình
thật nhiều đêm đếm bóng tối một mình
anh chợt hỏi bao giờ thì hết mộng ?

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 25 tháng 5 năm 2004

Đợi bước chân quen

Anh trở lại (con đường xưa hoang vắng)
vần thơ buồn (em cắt đứt từ lâu rồi)
những mộng mơ đã trổ trái đơn côi
rụng vỡ xuống từng mảnh hồn tản lạc .
Con Dã tràng – nằm gục bên bờ cát
giấc chiêm bao được vuốt suối tóc Nàng
để sợi tóc quấn chặt lấy mộng hoang
không cho thoát qua một lần bể khổ .

Anh điền thêm vào câu thơ trống chỗ
chữ nhớ thương hợp nghĩa với từng giòng
và bây giờ đã qua hẳn mùa đông
thảm hoa vàng trải rộng – xuân lần nữa .

Con Dã tràng vẫn nhớ lời xưa hứa
nhưng cho ai ? ai nhận ? bây giờ ?
chiều một mình gậm nhấm những câu thơ
nghe tiếc nuối khi làm rơi hy vọng .

Anh trở lại bờ mơ tìm hình bóng
dấu chân xưa sóng biển xóa mất rồi
chỉ còn trơ một tượng đá đơn côi
nằm chờ đợi bước chân ai từng phút .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 14 tháng 4 năm 2004

Trường canh Nguyệt khúc (2)

Nếu đổi bây giờ ra giữa Thu
bên hồ có lẽ nhiều sương mù
và nguyệt sẽ soi từng chiếc lá
vàng rơi , tản mạn xuống hồ Thu .

Sầu quyện lấy sầu mãi miết rơi
cánh cổng cửa Thu đã mở rồi
nhè nhẹ bước chân tìm xác lá
từ muà thu cũ vẫn đơn côi .

Nếu theo cành đa làm chú Cuội
mỗi muà chỉ đợi một lần trăng
từ cung Nguyệt lầu nhìn tiếc nuối
thì ai mong gì bóng Nguyệt Hằng .

Nguyệt chẳng giận ai vẫn ở đây
dịu êm trãi nhẹ lối đi này
vằng vặc canh khuya chênh chếch bóng
hoà cùng tiếng vọng của ngàn cây . .

TKHH

Ngày 21 tháng 4 năm 2001
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trường canh Nguyệt khúc (1)

Hồ im lặng lẽ đón trăng trong
rủ bóng liểu soi mở cõi lòng
nhẹ bay trên lá làn sương mõng
giọt lệ ngọc ngà từ thinh không .

Thoảng đưa theo gió hương dạ lan
ngây ngất hồn thơ ngỡ cung hoàng
gối đầu để mộng bay cao mãi
không muốn đêm tàn mảnh trăng tan .

“Trường canh nguyệt khúc ” thơ hoa dệt
trái mộng biết rằng sẽ thành sầu
giữ lòng không cho vần thơ chết
để giữa đêm trăng mộng dài lâu .

Cho nỗi buồn xưa tỉnh cơn mê
đẩy vầng mây xám kéo trăng về
để gió đêm nay hoà cung nhạc
gieo mãi vào hồn những say mê .

Bóng nguyệt bên hồ vẫn sáng trong
với tay muốn vớt nguyệt vào lòng
chỉ sợ lay động trăng tan vỡ
nên đành nhè nhẹ đứng cạnh trông .

TKHH

Ngày 20 tháng 4 năm 2001
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Vì đâu

Từ trong
nỗi nhớ
niềm riêng

Gió trăng
cũng vướng
ưu phiền
cùng ta

Hỏi người
cải số phận hoa
Đỉnh chung người có – xót xa tôi thừa

Thuyền hoa
đưa tiễn
chiều xưa

câu thơ
gãy vụn cho vừa
lòng nhau

Bây giờ
người trách – tình đau

tơ chùng duyên lỡ
nát nhàu vì đâu ??

Ngày 24 tháng 4 năm 2002
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Bướm nhỏ mùa xuân



Trời đang nắng , bỗng chợt mưa
em mang hờn trách cho vừa nhớ thương
Anh – con bướm nhỏ lạc đường
cố đôi cánh mỏng – vẫn vương bụi trần .

Đón mưa từng giọt bâng khuâng
hoa lòng đã giấu – hoa xuân lại về .
nở vàng thêm những say mê
để con bướm nhỏ gối thề mà đau .

Làm gì có giận hờn nhau
sao mưa nặng hạt nát màu hoa yêu ?
anh đang mơ nắng giữa chiều
bỗng cơn mưa lại đổ xiêu mộng vàng .

Khiến con bướm nhỏ thở than
mưa ơi ! ngừng lại cho Nàng xuân tươi .

Ngày 4 tháng 4 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Bóng vỡ

Hôm nay trời lại đổ mưa
đếm hoài vẫn cứ thiếu thừa giọt sa
Giọt nào rớt xuống chén ngà
bóng Trương Chi vỡ – xót xa một đời .
Lặng buồn ngồi đếm mưa rơi
cung sầu chỉ dệt được lời ấy thôi .
Như con chim biệt xa rồi
tiếng kêu nức nở đơn côi giữa mùa .
Nửa đời gạn lọc được thua
còn đây cái lạnh gió lùa ngoài song .

Hôm nay lòng lại nhủ lòng
thủy chung vẫn mãi “mấy giòng thơ đây” .

Ngày 4 tháng 4 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Previous Older Entries