Mặc đời

Dưới Trăng rót tự thưởng
hỏi thế nhân ai hưởng được như ta
công việc sắp rời – cũng bỡi tại già
chuyện áo cơm quên , để Trăng Hoa tự tính
Trăm năm chớ tiếc ngàn lần xĩn
một chén vừa tiêu vạn kiếp sầu
cành Trúc Đào nhảy múa giữa đêm thâu
thoang thoảng hương Sứ từ đâu lại
hoang đàng nửa đời vẫn tiếp nối mãi
rượu thơ quyện mềm dù chạy ngược xuôi
rót thêm … sao bỗng ngậm ngùi
một mình tự uống khó vui đủ đầy
có ai cùng với ta say  ?
Tue Oct 09, 2012 7:08 pm

Thu sớm

 

Chiều buông bóng nắng
gió nhẹ ru mặt hồ lặng chau mày
liểu thả mình buổi đầu Thu khẻ lay
em chợt đến đẫy chân ngày xuống vội
Ráng chiều như dãy lụa
Trăng khuyết tợ làn mi
Dáng thuớt tha vẫy tay tiễn Hạ đi
em đến sớm cho nỗi nhớ ghì chặt lại
không là Thu muộn – để còn mãi mãi
buổi giao mùa làm tê tái hồn thơ
bỗng dưng như đợi như chờ
em buông lụa mỏng, ta ngơ ngẫn sầu
Thu xưa giờ ở nơi đâu ?

Wed Oct 03, 2012 7:13 pm

Vẫn là Thu nhớ

** Xin hoạ bài Thơ Tình cho Sư phụ của TH_N
Đếm làm chi những chuỗi dài chẳn lẻ
khi Thu xưa lỡ lén về , có còn không?
đời đã đưa em , êm ả theo giòng
thì nhớ gì ở dọc đường vài dấu bọt
Chút nâng niu rời vòng tay không chỉ một
như Thiêu Thân vẫn quay lại với ánh đèn
Ta trăm lần , vạn lần mãi thành quen
cột mốc nhớ đi hoài vẫn chưa đến.
Buổi đầu Thu nơi này nhẹ vương nắng
để ta thèm giọt đọng từ tầng không
mong tẩm ướt vùng cỗi khô trong lòng
nghe Dế gọi biết mưa mềm chân đất .
Buổi đầu Thu lá nhẹ rơi lác đác
tự buông mình như thuở đó em
đi lật trang thơ ta tìm mãi chẳng được gì
dấu hạ hồng đã xa rồi em ạ !
Đếm làm chi bây giờ tất cả lạ
níu kéo về chỉ thấm nỗi đau thêm
bỏ quên đi để đêm chỉ là đêm
ngôi chùa vắng còn vang câu kinh từ Sư Phụ.
Tue Oct 09, 2012 10:48 am

Chỉ mình ta trơ trẽn

Thiên thần đã một lần ngày cuối Thu đi biệt
để vườn xưa vàng héo lá trầu không
mỗi mùa rơi nghe đắng chát cõi lòng
bóng dưới trăng dẫu đứng bên hoa vẫn trơ trẽn

Em cũng như ta đành bên đời lỗi hẹn
chỉ khác nhau khung trời đó và đây
Thu xứ người mây xám giăng phủ đầy
giòng thời gian trôi hoài không đứng đợi

Ta nuối tiếc nhưng tơ vàng chưa se thành sợi
chưa buộc ràng nên hai ngã rẽ tương tư
để bây giờ đau đớn tận ngôn từ
không thể vơi như đã tưởng , mỗi ngày một ít

Em, có lẽ vì hoàn cảnh nên không buông lời trách móc
ta, chạy trốn hoài mà Thu về nào nguôi nhớ thương
thiên thần đã biền biệt nghìn dặm đường
tóc đổi bạc vẫn chưa rõ nỗi lòng con gái

Có nhiều lúc ta không còn đếm tháng mấy
chỉ hay rằng cây trơ trọi lá là đầu đông
chỉ hay rằng gió về đã lạnh thấm cõi lòng
và màu trăng nhiều khi không còn rõ rệt

Em , có bao giờ bên song mân mê sợi tóc bạc
rồi đem so với sợi tóc thề từ thuở mới phải lòng
bờ chấm ngang vai buông, chải xuôi thành dòng
để nghe con tim xưa nhẹ nhàng hoà theo nhịp

Ta ,Thiên thần đã một lần ngày cuối Thu đi biệt
vườn cau xưa phá bỏ dây trầu không
để khi về nghe đắng chát cõi lòng
bóng dưới trăng chỉ mình ta trơ trẽn

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Sep 18, 2007 10:19 am

Thu sớm

 

Chiều buông bóng nắng
gió nhẹ ru mặt hồ lặng chau mày
liểu thả mình buổi đầu Thu khẻ lay
em chợt đến đẫy chân ngày xuống vội
 
Ráng chiều như dãy lụa
Trăng khuyết giống lông mi
 
Dáng thuớt tha vẫy tay tiễn Hạ đi
em đến sớm cho nỗi nhớ ghì chặt lại
không là Thu muộn – để còn mãi mãi
buổi giao mùa làm tê tái hồn thơ
bỗng dưng như đợi như chờ
em buông lụa mỏng, ta ngơ ngẫn sầu
Thu xưa giờ ở nơi đâu ?

 Wed Oct 03, 2012 5:13 pm