Anh và tôi

Anh có Tân Bằng để nhớ về
lòng vương vấn mãi với tình quê
nỗi buồn như nhánh sông ra biển
xa nhớ nguồn xưa dạ não nề .

Tôi đã dừng chân tận Khánh Lâm
chiều nghe tiếng muỗi gọi đêm nằm
nước sông mặn đắng còn xuôi chảy
tiếng vọng câu hò quá xa xăm .

Có lần ghé lại kinh Cán Gáo
theo giòng sông Đốc xuôi về xa
tiếng đồn con gái vùng Huyện Sữ
nét đẹp nghiêng thành dánh kiêu sa .

Giờ đây nỗi nhớ anh khơi lại
làm chạnh lòng đau kẻ tha hương
dẫu xa tâm tình còn đây mãi
Anh , tôi hai đứa chung con đường .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 26 tháng 3 năm 2001

Vẫn mãi chỉ cho em

Em có biết bây giờ anh vẫn nhớ
dẫu con Dã tràng xây lầu mộng chết khô
vần thơ xưa làm gạch xây thành mồ
mộ bia cấm – chỉ viên đá không tên tuổi .

giạt vào bờ sau lần đau chết đuối
giữa trăm năm nằm yên đợi hững hờ
Lâu đài xưa còn gì nữa để mơ
khi Nữ chúa ban lịnh truyền thiêu hủy .

Con Dã tràng tuy một đời bền chí
nhưng sức mình chỉ có hạn mà thôi
vần thơ xây đã thành nấm mộ rồi
chôn lấp lại chung quanh là cát trắng .

Nên bây giờ những buổi chiều biển lặng
em nhìn ra ngoài xa ấy dáng Dã tràng
mãi tiếc nuối chút tình lỡ vỡ tan
thân vất vưởng lối thiên đường không bước .

Nếu cho xin – một lần mơ có được
vẫn là em , vẫn mãi chỉ cho em .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 23 tháng 3 năm 2004

Viên đá lỗi

“Hóa đá rồi .. đâu biết phải nỗi đau”
mặc mưa nắng bào mòn theo năm tháng
đã một lần vần thơ tràn lãng mạn
để ngậm ngùi giờ viết nữa cho ai ?

Anh hoá đá nên quên mất tháng ngày
chừ hắt hơi mới hay mùa xuân tới
thảm hoa vàng vẫn vô tư đứng đợi
được ghi chung với viên đá bức hình .

Bao lâu rồi đành chôn dấu lặng thinh
khi lời hứa chưa thể thành sự thật
Viên đá già đau thương cùng được mất
vẫn cho riêng lời chúc đến tương lai .

Em thơ ngây chưa vướng bụi trần ai
xin tha nhé trăm lần viên đá lỗi

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 8 tháng 3 năm 2004

Lời thật cho em

Em mới lớn cuộc tình – chưa hò hẹn
Anh ra đời – chất đau khổ đầy thân
lời yêu thương cũng vướng vấp – ngại ngần
để bỏ ngỏ bước chân người lãng tử .

Một đời đau vùi sâu vào quá khứ
mộng bây giờ – mộng nữa – sẽ ra sao ?
từ buổi đầu anh đã biết thương đau
đã biết trước không thể là Hoàng tử .

Lâu đài yêu – thân hoang làm sao dự ?
trái mộng tình – khó giữ – bởi trắng tay
đêm từng mơ – ngày tỉnh giấc đọa đày
lỡ suốt kiếp kéo dài thân se cát .

Khi quay lui mới hay mình bước lạc
vùi hồn sầu theo nốt nhạc – đại dương
lá Thu cũ rụng rơi bên vệ đường
đã dẫn dắt con Dã Tràng sai lối .

Em mới lớn – tạ tình – không có tội
lời chia tay tuy đau nhói cõi lòng
để mai này khi qua khỏi mưa đông
cuộc đời em tươi hồng ngay trước mặt .

Anh dệt thơ – và lời thơ là thật
không dối lừa khi trang trải lòng mình
Em trách giận , anh đau khổ lặng thinh
xin em hiểu anh bây giờ và mai nữa .

” Trái tim côi chết lần theo lời hứa ….”

Ngày 17 tháng 3 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Ngập ngừng xuân

Thung lũng buồn ngập hoa vàng trải lối
cành bonsai lại nở những nụ đào
anh một mình đếm năm tháng hư hao
để lần biết mùa xuân về lần nữa .

Trái mộng quay – không còn đường chọn lựa
anh mở lòng hứng giọt nắng tháng ba
để yêu thương theo xuân đến – vỡ oà
nghe nuối tiếc xót xa tràn dâng ngập .

Tuổi hai mươi – từ lâu rồi đánh mất
như mùa xuân qua mãi chẳng chiụ dừng
ngắm cánh hoa lòng thoáng chút buâng khuâng
và có lẽ rừng hoa vàng không cần nữa .

Anh đi xa – xa rời lời đã hứa
chôn tâm tình hay giấu kín niềm riêng
để cho em không vướng chút muộn phiền
không hờn trách:”sao muà xuân đến chậm ?”

Cánh hoa tươi vẫn còn đùa trong nắng
anh ngập ngừng hỏi lại đã mấy lần
đời lãng tử không có chốn dừng chân
nên xin được – dù chỉ gần em trong mộng .

Ngày 30 tháng 3 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Sầu vương




Gởi sầu lại 
bước chân đi 
bao nhiêu nuối tiếc 
được gì
mai sau 
nữa xuân 
thắm cánh 
hoa đào 
nắng vương 
đầy ngõ 
mà sao 
hồn buồn . 
dối lòng 
ngăn giọt lệ tuôn 
từng đêm 
mong nhớ
sầu vương 
một mình . 

Ngày 28 tháng 3 năm 2002 
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn 

Anh đếm cà lăm đến sáu

 

Hoạ bài Anh Ghét Ngày Thứ Sáu ! của Châu Thái Lê
*****************************************

Anh đếm cà lăm đến sáu

Anh giả vờ lăn đùng trong vật vã
viết lời than ôi nhớ quá em ơi !
trăm cuộc tình gẫy đổ hoặc rụng rơi
đến bây giờ chỉ còn một mình em và nỗi nhớ .

Những người xưa ôi thôi ! vì lầm lỡ
không có em nên anh mới hẹn hò
chứ thật ra đâu ai là người của mộng mơ
sau cái lần hai đứa vô tình tao ngộ .

Em biết không ? em là giây điện trở
chỉ cấm vào đã đủ nóng lê thê
nên bên em, anh chết sống cũng thề
để phố biển ta cùng nhau chung lối

Tuy biết mình sẽ làm điều nên tội
nhưng cứ bừa đời sống sẽ qua mau
lỡ có chết xuống địa ngục sợ gì nào !
như giấc ngủ , cớ sao để trong dạ

Lời thật ! giả không nghe , anh hả ? hả ?
nhắc lại đi , đừng để mắt đọng sầu
anh chắc rằng , em không dám nhắc lại đâu
rồi cúi xuống, mắc cở quá ,còn làm tội

Anh thêm lần gọi em ơi ! em hỡi !
viết ngàn lời thương chỉ lúc online
chút nữa đây khi tắt máy anh đếm một , hai
đếm cà lăm , cho đến năm đến sáu …..

————————————
Bài chính của Châu Thái Lê

Anh Ghét Ngày Thứ Sáu !

Ngày thứ sáu, ngày của bao vội vã
cuối tuần về buồn quá xá em ơi !
thứ sáu này lặng lẽ ngắm mưa rơi
bên khung cửa nghe sụt sùi nỗi nhớ

đời đa đoan, ân tình muộn lỡ
ngày nối theo ngày, dang dở hẹn hò
anh tìm em trong cùng tận mộng mơ
dần kiệt sức gục bên bờ tạo ngộ

mỗi cuối tuần qua, bao lần trăn trở
đong đếm đợi chờ bằng nỗi nhớ lê thê
biết làm sao hai đứa được vẹn thề
biết làm sao có lần về chung lối

anh trách thời gian mãi làm tình làm tội
để thứ sáu buồn cứ vội đến mau
mình xa xôi, chưa hò hẹn lần nào
mỗi thứ sáu lại nao nao tấc dạ

thứ sáu về người ta đang hối hả
bỏ lại riêng anh cả một trời sầu
rồi thứ bảy lang thang nào biết đi đâu
thời gian lại phải cúi đầu chịu tội

ngày chúa nhật vẫn buồn ghê nơi em hỡi
em nơi nào sao chẳng tới online
anh ngậm ngùi …thôi đành đợi thứ hai !
còn dang dở …anh ghét hoài thứ sáu !

Châu Thái Lê
Fri Mar 31, 2006 8:05 am

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Mar 31, 2006 11:50 am

Previous Older Entries