Tặng Người Quét Lá Sân Chùa /Đường về Sông Mây Sơn Tự*

 

Sông Mây Sơn Tự
Đi lễ Chùa đường khùc khuỷu cheo leo
Qua đò ngang lên chót vót lưng đèo
Tiếng mõ tụng kinh hòa tiếng thông reo bát ngát .

Trước cổng Chùa ông già quét rác
Bên lầu Kinh chú tiểu khua chuông
Màn đêm rơi nhè nhẹ bóng chiều sương
Tắt ánh nắng áo Lam buông chổi quét .

Thương lão bá tuổi cao trời lạnh rét
Chùa thưa người ai kẻ biết mà lo
Tối về chén nhậu lưng vò
Bõ ngày công quả giúp cho cửa Thiền
Người giòng giõi Lý Trích Tiên . (*)

(*) Là Lý Bạch .

Trần Nhất Lang

Đường về Sông mây sơn tự

Kính họa (mì ăn liền ) bài thơ tặng của ĐSH

Đường về Sông Mây sơn tự
đêm buông dần , núi chót vót cần leo
Mây giăng ngang gió lộng giữa lưng đèo
hương Thiên lý thoảng đưa theo thơm ngát

” Lộ xuất hàn vân ngoại
Nhân quy mộ tuyết thì ” **
tóc xanh nay đã lấm tấm pha sương
giọt nắng muộn như đường loang vệt quét

Chừng muốn giữ chút ấm nồng trước giá rét
như chiều rơi trước cơm áo cần lo
ước gì rượu nóng một vò
giữa trời mây phủ mặc cho chữ Thiền
rượu vào ta sẽ thành Tiên

** mượn 2 câu của Lư Luân
” Đường ra ngoài mây lạnh
Người về muộn tuyết rơi ”

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Dec 05, 2018 8:25 am

 

Hồ Thu 

 

Em như mặt nước hồ trong
lá buông khuấy động để lòng vấn vương

Nắng đã về theo mùa lá
đường quanh bờ như lạ sau những ngày mưa
cỏ xanh mơn bên gió nhẹ đang đùa
cá khuấy động mặt hồ giăng sóng nước

” Bươm bướm luồn hoa thấp thoáng hiện,
Chuồn chuồn giỡn nước chập chờn bay “**
màu vàng khoe đóa Cúc nghiêng thân gầy
cùng lá úa vương đầy ngang lối nhỏ

Trưa nắng nhẹ xin dừng ơi! ngọn gió
đừng chao nghiêng động nữa mặt hồ yên
cho Thu mãi vẫn dáng Hiền
buông đời ra khỏi ưu phiền đọng mang
mình ta nhặt lá Thu vàng

** Mượn 2 câu của Đỗ Phủ trong bài Khúc Giang kỳ 2
” Xuyên hoa Giáp Điệp thâm thâm hiện
Điểm thủy Thanh Đình khoản khoản phi ” **

 

Bài T. H. 106 ( Tương tư chờ) 

” Đồi hoang hoa tắm cơn mưa
hạt vương khắp nẽo đong đưa thành sầu “

Lá vàng rơi rớt – rụng
niềm tương tư như cũng đã theo về
lối Thu xưa gió lạnh thấu – lòng tê
ngày nhạt nắng đêm não nề tư trách

” Tương tư hoàng diệp lạc
bach lộ thấp thanh đài ” *
trái sầu côi đem giấu từng đêm dài
rồi thổn thức u hoài nên đọng khối

chiếc lá rụng còn quay về với cội
ta tha hưong trôi nổi đến bao giờ
tương phùng mãi vần trong mơ

* Thơ Lý Bạch
” Tương tư lá vàng rụng ,
sương trắng đẫm rêu xanh ”

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Nov 30, 2018 10:58 am

Đêm ru hời 

 

Đêm ru hời , gió lạc
góc tối đời quạnh hiu
khúc tình ca ai hát
vương đọng lời đắng nhiều.

Một lần hoá thân cũ
Thiên thần với sao thưa
dập vùi trong bão dữ
lần theo tháng Hạ xưa

Trăm năm cuộc đổi đời
một mình mang cuộc mộng
mộng tan giữa trùng khơi
mộng gối đầu ngọn sóng.

Đêm ru hời , tiềm thức
ngày sẽ nối tiếp nhau
lỡ sa chân xuống vực
để ân tình bạc , nhàu.

Nước còn pha vị mặn
Đời còn thấm cay đắng
chếnh chóang trong cơn say
ta biết ta đoạ đày.

Có lần nào , em gặp
bên ngõ , gió mưa về
mảnh tình vừa hạ thấp
trong nỗi đau ê chề.

Đêm ru hời , gió hát
bên nửa bức tranh tình
ta vẽ hòai vẫn khác
mộng đã chẳng thành hình.

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Jun 13, 2007 2:13 pm

Lạc trong cơm áo 

 

Ta xếp lại con chữ ,bỏ quên Nàng
rồi chạy theo những gì mà chung quanh gọi là cuộc sống
ngồi còng lưng trong lớp học tâm không vọng đọng
để cơm áo hành
nợ gánh oằn vai
Nàng Thơ ơi! có biết chăng đây là giây phút đoạ đày
khi thằng người , ta ,còn cặm cụi học cách kiếm tiền
khi thằng người , ta , phải chạy theo những đảo điên
mái tóc xanh giờ điểm bạc
mà bước chân hoang như vẫn còn trong sa mạc
ốc đảo nơi đâu?
tận cùng quả địa cầu?
hay trên đồ hình Thầy đang giãng trước mặt?
Ta nghi ngờ , khi biết chính mình không thật
biết mình với bài giãng chẳng có chút duyên
nhưng lại bị buộc phải học , để kiếm tiền
phải học , trả nợ đời cơm áo
Nàng Thơ ơi ! có lẽ ta thành tên bán dạo
đem đổi mãi vần thơ mà chẳng được chén cơm
nên hôm nay ta ganh tỵ giận hờn
khi bị buộc bỏ quên Nàng , học thứ khác

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Jun 06, 2007 10:43 am

Cho ta tái sinh** 

Kính hoạ bài ” Kiếp Lá Bay ” của Thi sĩ Châu Thái Lê **

Khoảng đời dài … cho lần tìm tri kỷ
nên lang thang nơi ngõ cụt một mình
trái đất tròn trọn vòng quay chưa nhỉ ?
sao cánh thiên thần gãy đổ hiển linh

Đêm tự đốt cháy vàng ngón tay mình
vòng khói bay lên ,mảnh đời hiu hắt
nỗi nhớ chợt dâng nhưng đành muối mặt
ép lại từng giòng máu nóng tim ta .

Trách hờn đã cỗi , mơ mộng cũng già
ta nhắm mắt , con thiêu thân lao vào oan nghiệt
cố một lần , cho một lần tha thiết
một lần thôi xin được trọn vòng tay .

Đêm đã tàn khói thuốc vẫn vàng bay
nơi chân trời nắng bắt đầu ngày mới
những giọt sương giăng chừng như tiếc nuối
lung linh trong nắng trước nỗi nhớ , quên .

Rồi khi sương tan , mờ bóng dáng em
ta trở lại kiếp đời hoàn toàn lạ lẫm
lục ngăn kéo đời , đôi bàn tay trắng
soi gương giật mình chỉ bóng cô đơn .

Khoảng đời dài đã chín những giận hờn
đã gắng nuôi cho chồi non hy vọng
và em ơi ! nếu trăm năm là cuộc sống
liệu có thể cho ta tái sinh thêm một lần

———————–
Kiếp Lá Bay

Tôi mỏi mệt hay tôi bắt đầu ích kỷ ?
tàn cuộc yêu đương , lại thấy thương mình
điạ ngục , thiên đường gang tấc thôi em nhỉ !
cứ lặn ngụp hoài trong thứ hạnh phúc điêu linh

đêm lang thang trên phố ảo một mình
lòng nghĩ về ai , buồn hiu buồn hắt
đêm sắp cạn đêm trăng về cúi mặt
tình có cạn tình sao quay quắt nhớ người ta ?

tôi ngây thơ trong lúc bắt đầu già
khi chợt hiểu tình yêu là oan nghiệt
đốt hết nửa đời đi tìm tha thiết
đời sắp cạn đời , tình chết trên tay ….

ừ thôi ,
cũng chỉ như một kiếp lá bay
tôi ra đi cho trời thay mùa mới
đừng tiễn đưa nhau bằng lời tiếc nuối
đau lòng người nơi cõi lãng quên …!

tôi bây giờ thốt tiếng nói xa em
nghe ngôn ngữ trên môi mình lạ lẫm
tay dìu người qua suốt muà hạ trắng
trắng tay rồi , cầm nắm lại cô đơn

tôi khổ đau nên bắt đầu biết giận hờn
khi hy vọng đã biến thành tuyệt vọng
( nếu do dự là mồ chôn cuộc sống )
em khiến tôi lại khó sống thêm lần …!

Ctl
May 31/07

Châu Thái Lê
Tue Jun 05, 2007 9:35 am

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Jun 05, 2007 3:06 pm

Xin hoạ bài Thơ ” Đôi mắt tím ” của Thi sĩ Phương Vy ** 

Anh rất sợ những câu dài thòong em hỏi
lập đi lập lại triệu lần : ” có yêu em ?”
trả lời sao ? trời ơi ! mớ bòng bong rối
câu mãi mãi yêu nghe đến phát ….. thèm

Khi em tự kẽ mắt xanh ,mắt tím
là khi em tự bước vào ngưỡng cửa mơ
cuộc đời này trăm ngàn điều phong kín
đừng nghe em ! đã hết tuổi ngây thơ

Anh xin em, thức dậy đi em nhé
lạc vào mơ em có được những gì ?
Anh xin em, thức dậy đi em nhé
đời cơm áo cần phải nhập cuộc thi .

Em ơi em ! tuổi mộng mơ của thời áo tím
của cái thuở thư tình còn len lén trao
nay đã trở thành xưa, thành kỷ niệm
đừng hỏi hoài : ” có yêu em đến ngàn sau?”

( Nửa đời thôi đủ chết gục đây nè )
——————————————–

Đôi mắt tím
Anh yêu dấu, nhiều lần em muốn hỏi
để được nghe câu anh nói yêu em
lòng bỗng thẹn chút ngại ngùng bối rối
sợ anh lắc đầu… dối ý… chẳng thèm!

Em sẽ buồn, lệ long lanh mắt tím
giọt nắng chiều cũng tàn theo ước mơ
đường em đi mưa sầu giăng giăng kín
từng hạt rơi liệm chết một hồn thơ

Đừng anh nhé! Đừng làm như thế nhé!
mắt môi sầu anh sẽ được vui gì?
dẫu không hỏi vẫn thật thà yêu nhé!
để cuộc tình đẹp mãi những vần thi

Anh hãy nhớ, thương hoài đôi mắt tím
nụ cười tình em lưu luyến gửi trao
dấu môi hôn âm ấp đầy kỷ niệm
dư hương tình xin đậm mãi ngàn sau …

.

Phương Vy
Thu May 31, 2007 10:26 am

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu May 31, 2007 5:21 pm

Previous Older Entries