VÀ NỖI NHỚ DÂNG ĐẦY

Trong hoang vắng muà đông
chút gì vương xót lại
thương nhớ ngập cõi lòng
bóng hình xưa còn mãi .

Không là chiếc lá vàng
buông đời theo chiều gió
chút gì đến phũ phàng
Em ra đi từ đó .

Đã mười tám muà đông
tràn về theo nỗi nhớ
ép tim giọt máu hồng
lồng ngực tan rụng vỡ .

Đếm từng giọt sầu rơi
anh ngỡ em bên đời
mỗi muà đông về gọi :
” Em về đây anh ơi “.

Lặng chìm theo năm tháng
kỷ niệm còn ở đây
chút hồn thơ lãng mạn
và nỗi nhớ dâng đầy .

Kỷ niệm còn ở đây
và nỗi nhớ dâng đầy

Ngày 12 tháng 12 năm 2000
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Nơi nào em có hay

Cùng nỗi nhớ dâng đầy
từng bông hoa tuyết trắng
giữa trời đông nhẹ bay
anh bên đời trống vắng .

Lặng nhìn màn tuyết rơi
nhớ em cuối chân trời
con đường xưa ngập nắng
ta nắm tay rong chơi .

Bây giờ xa xôi quá
mỗi đứa một con đường
anh nơi miền đất lạ
từng đông về nhớ thương .

và nỗi nhớ dâng đầy
bao năam rồi vẫn nhớ
nơi nào em có hay
bao năm rồi vẫn nhớ .

Và nỗi nhớ dâng đầy
nơi nào em có hay .

Ngày 22 tháng 12 năm 2001
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Tháng mười hai mà nhớ

Tháng mười hai mà nhớ
gục đầu trong tang thương
tiếng côn trùng nức nở
gọi người về đêm sương .

Vẳng xa lời cầu kinh
Anh lạc bước một mình
con đường xưa dấu cũ
đã vắng đi bóng hình .

Tháng mười hai tiếc nuối
mộng thơ đã rời tay
anh giờ đây dong ruổi
với từng đông đắng cay .

Trở về phố xưa quen
đêm vàng vọt ánh đèn
anh gom từng kỷ niệm
góp đầy đáy hành trang .

để từng đông tạm bợ
anh lặng đếm một mình
miên man theo nỗi nhớ
và em – với cuộc tình .

Ngày 1 tháng 12 năm 2001
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Tháng 12 em hỏi

Tháng 12 em hỏi
có còn chút duyên thừa ?
anh thực lòng mà noí
vẫn nhớ chuyện ngày xưa .

Muốn một lần tao ngộ
nhưng sợ vướng thêm đau
sợ gieo thêm nỗi khổ
còn gì nữa cho nhau .

Tháng 12 tuyết trắng
nơi xứ lạ cô đơn
anh để hồn đọng lắng
và nỗi nhớ nhiều hơn .

Biết rằng đã xa xôi
tình cũ vỡ tan rồi
nhưng không ai ngăn được
nỗi nhớ về trong tôi

Ngày 1 tháng 12 năm 2001
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Sầu khuya

Trăng khuya
nửa mảnh chơi vơi
tình khuya
riêng đứng góc trời
bơ vơ
đau thương
nhân ảnh thoáng mờ
còn chăng ?
sót lại vần thơ
ngậm ngùi
người về
dấu nét
buồn
vui
người đi
con nước trôi xuôi
giã từ .

Ngày 28 tháng 12 năm 1992
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Nỗi nhớ khôn nguôi

Trăng giữa đông thiếu sáng
cây rụng lá trơ xương
trời giữa đông ảm đạm
mây mù giăng ngập đường .

Tình trường lỡ bước sầu
đời chia hai lối mộng
em bỏ học làm dâu
anh lên tàu vượt sóng .

Hoa tím em thôi cài
phượng hồng ngưng ép bướm
tập sách xưa thở dài
nợ Thầy hết vay mượn .

Tình thư anh để lại
kỷ niệm còn giữ nguyên
ra đi và xa mãi
chôn dấu những ưu phiền .

Anh không nỡ lìa đôi
nhưng đành phải quay bước
em chẳng muốn chia phia
nhưng không cưỡng lại được .

Hai con tim tội lỗi
trót lỡ yêu thương nhau
dẫu ngàn lần sám hối
đời có tha đâu nào .

Em về làm dâu người
cuộc đời mấy lúc vui
anh về vùng đất lạ
mang nỗi nhớ không nguôi .

Ngày 28 tháng 12 năm 1992
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Để quên



Quên em – lúc tỉnh nhớ thêm
lỡ Thu qua bước – bên thềm – đông sang
Đâu đây chiếc lá Thu vàng
gió lay cánh rụng lang thang cuối đường .
Từ em rượu đắng dậy hương
giọt nồng uống cạn , sầu dường khó vơi
Quên em ! quên cả cuộc đời
rồi khi chợt tỉnh mộng rời tay xa
Trán nhăn ,tóc bạc ,thân già
chìm sâu đày đoạ ngỡ là để quên
Thiên thần gãy cánh – ai đền ?
tơ hồng đứt chỉ còn riêng một mình .

Ngày 5 tháng 12 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Previous Older Entries