Duy chỉ có mình ta

Chiếc lá rơi làm mặt hồ khua động
để lang thang Mây lẻ bóng vỡ tan
đông vừa đến cho Nàng Thu chợt tàn
cho góc phố cơn mưa chiều đáp nhẹ .

Chút ân tình còn thì thầm thật khẽ
Nàng Thu ơi ! đơn bóng lẻ từng năm
chiều xuống vội mang dấu ấn thăng trầm
gom thương nhớ chép dần trang nhật ký.

Mười mấy Thu tan dần mộng thi sĩ
có nhiều khi hờ hững với vầng trăng
như đêm nay ẩn hiện chốn cung Hằng
bóng hình xưa dần theo Thu trở lại.

Trăng không bẽ bàng nên mỗi mùa sáng mãi
lá không vô tình – khi khơi lại vết đau xưa
và vần thơ bây giờ vẫn là thơ
duy chỉ có mình ta – trên đường dài bước mãi.

Ngày 13 tháng 12 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: