Lời tự tình (8)

Mười năm đã bao lần say tỉnh
nỗi niềm riêng chôn kín trong tim
chân hoang lạc hết đường tìm
biển tình bủa sóng nhận chìm xác thân

Dẫu có muốn quên dần cũng khó
khi hình hài thuở đó còn đây ,
muốn vùi xuống đáy huyệt dầy
lấy thơ làm gạch đem xây thành mồ.

Nhưng không nỡ nên cô đọng laị
rồi tháng năm giữ mãi bên mình
chiều vàng ngơ ngẩn lặng thinh
tay mân mê mãi ảnh hình thuở xưa .

Nỗi đau nhớ sao vừa – đong đếm
chữ thủy chung thắp nến đi tìm
thơ là tất cả con tim
rượu là bạn tốt – say mềm chẳng xa .

HT120700VP

Ngày 12 tháng 7 năm 2000
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: