Vẫn còn nghiệp duyên

” Trời nghiêng mây xuống thành sông
Người nghiêng lòng xuống thành dòng tương tư ” *
trăm câu huyễn ngữ hình như
dối lòng để mãi nát nhừ nghiệp duyên .

Cánh hoa Đào chạm nắng
mùa như rơi trong lẵng lặng âm thầm
từ xa rồi có phải đợi trăm năm ?
tình xuân đến dẫu thăng trầm vinh nhục

Tóc xõa buông lơi sầu cuốn hút
môi cười thả dấu mộng tràn đầy

trôi lênh đênh lạc dấu giữa đêm ngày
tim lỗi nhịp đập hoài trăm nốt lạ
tưởng nỗi nhớ đã lâu rồi hóa đá
nào ngờ đâu dưới kẻ lá có hình
soi nghiêng vệt nắng lung linh
cỏ tương tư, đã trở mình tơ vương
để mơ trộn lẫn đời thường

* Mượn của Hà Diệp

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Apr 16, 2014 3:06 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: