Thành phố với những tên đường

Anh đã cố nhưng nhiều lần không nhớ rõ
tên của em , thành phố những con đường
cuối Ca-li chiều giăng sóng mù sương
hay quận Cam đêm ân tình ngọt mát .
 
Xin lỗi em nếu 1 lần anh gọi lầm tên khác
có gì đâu những Nàng thơ trong trang web thôi mà
như là Hồng , Hạnh , Hương , Hoa …
như là những tên đường giăng đầy thành phố .

Lỡ hôm qua anh bỏ quên cuốn sổ
nên tên em nhớ mang máng vậy thôi
đừng giận hờn , anh đã đến đây rồi
là hiện thân của tình yêu gần nhất .

Tin đi em , lời này là sự thật
khắp năm châu ,anh có bạn rất nhiều
nhưng gần em ,chỉ có 1 em yêu
dù thành phố có bao nhiêu đường cũng mặc .

Bằng chứng nè ! anh đến đây không lạc
chỉ gọi lầm vì quá nhiều tên đường ở ngoài kia .

(Viết giùm cho CT Lê)
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Jan 18, 2006 12:53 pm


Nhắn Đại Ka

 

 

Bắt chước Thy Linh nhắn Đại ca
lần này tổ chức tại sân nhà
nghe lời … cho dễ … không cần xuống
theo dấu … để chừa … chẳng nhẹ ra
mới tính sơ sơ … đêm mất ngủ
chưa tròn sắp sắp … ngày còn xa
hỏi huynh có nhớ xin lên tiếng
cần một tay huynh đó Đại Ka

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Jul 14, 2009 10:50 am

Trả lại cho em

 

Nhắc đến nồi canh chua làm tui nhớ

em làm màu cho cả chục trái ớt hồng

rồi còn hỏi : anh có ăn được không ?

khiến tui ngẫm về câu chuyện sự tích cũ

 

Có lẽ đã quá xưa … xưa như vũ trụ

là đàn ông chả lẽ sợ em sao ?

thân sừng sững cở 7 thước cao

nào có ngán ai … dẫu chung đường chung hướng

 

Tưởng rằng bỏ ớt nhiều làm tui hết ăn là em được cười ngất ngưỡng

lãm rồi em ơi ! ma cao 1 thước , đạo cao trượng dài

tui ăn không được thì em cũng phải bó tay

nhăn cái mặt ngồi lì mà chờ trời sáng ….

 

Đốt cho đến tàn 100 cây đèn cầy lãng mạn

những trái ớt kia cũng chả bớt cay giùm

nhìn tô canh chua toàn 1 màu đỏ đỏ hồng

tui thấy tiếc nhưng lòng bình yên không gợn sóng .

 

Và nhất là khi khuôn mặt em bừng lên vì vỡ mộng

hai mắt nổi đom đóm không như lúc mới đi chợ về

tui sẽ bước ra đường tìm lại vầng trăng cũ đam mê

quên đi mấy trái ớt  làm mồ hôi đẫm ướt áo

Bí kiếp võ lâm

 

anh lần tay lật lại trang sách cũ

muốn bỏ quên khi xa cách phương trời

nhưng em ơi ! cả bao la vũ trụ

tình yêu gom vào đã quá một đôi …

 

với bí kiếp chỉ 3 điều nhỏ nhoi **

– hồi thứ nhất : khi tình tràn mơ mộng

sáng, trưa , chiều … chỉ riêng em 1 bóng

cả nhân gian anh không thấy ai khác hơn

 

trăm ngàn lời cản , chỉ làm anh ghét anh hờn

và phớt lờ như ngoài hiên , giọt nắng

 

– hồi thứ hai : khi chọn con đường hết trống vắng

nghĩa là anh , phải bỏ nhiều trách nhiệm , nhất là phải quên

 

chiều đi làm về không được ù mặt , than cô đơn

không được nói , chắc hôm nay anh buồn

không được chê , dính vào hôn nhân hết đường thoát

mà phải dịu dàng như cành hoa đêm sương ….

 

– hồi thứ ba : khi đam mê không còn nữa

và khi thực tế , ngôi nhà tranh hai trái tim vàng không có thực trên đời

thì bao nhiêu nồng nàn lụi tàn như trò tàn lửa

dẫu thổi bao nhiêu vần thơ vào nó vẫn là bong bóng bị xì hơi

 

cuối bí kiếp … ôi chỉ ba điều nhỏ nhoi …..

nhưng nó ngốn của anh hơn nửa đời vẫn đúng ….

 

(tặng thim câu cuối cho Châu lão vui ….nghiền ngẫm …nghĩ )

 

** lời của bác sĩ Lê Phương Thuý trên đài phát thanh

 

————————

Rêu Phong

 

Rồi cũng trả nhau về ngày tháng cũ

ta và em , mỗi đứa một góc trời

hai vì sao ngủ cuối miền vũ trụ

đêm Ngân Hà nỗi nhớ đã chia đôi ….

 

ta chỉ là con kiến nhỏ nhoi

không cõng nổi cả vòm trời xuân mộng

phiá sau lưng thiên đường vừa khép bóng

trước mặt chập chùng , ước vọng mịt mù hơn

 

đêm nằm nghe con phố khóc dỗi hờn

mười năm chẳn , đời mòn theo sương nắng

lê bước qua nhau về miền hoang vắng

chung thuỷ , đau sầu rồi cũng lãng quên ……

 

đêm bắt gặp mình hoang phế , cô đơn

như rêu phong trên nấm mộ buồn

hồn đày đọa , lang thang chờ siêu thoát

tình hiện hình về như khói như sương ….

 

ôi …phải chi ta già thêm chút nữa

để buông tay chấp nhận chịu thua đời

sao trong tim leo lét hoài ngọn lửa

mà linh hồn mệt mỏi trút tàn hơi ….

 

ta chỉ là con kiến nhỏ nhoi ……!

 

Ctl

May 02/08

 

Châu Thái Lê

Fri May 02, 2008 10:39 pm

Vỡ mộng

Anh mở cây bài mong … cưới vợ
tui tố láng tẩy định mua nhà
ngờ đâu lững lờ …chữ duyên nợ
cháy túi tiền đâu để mua quà .

Hỏi Mạc Bao Thầu … tại sao thế
xanh rờn lão phán … vì Nàng thơ
nơi xứ gió cát nghìn năm lẽ
không nên đeo đẳng … cái hẹn giờ .

Hỏi Trăng trên bến … cách nào giải
Trăng cười … gáng chịu ai bảo mê
bỏ 5 đồng thôi … không thì chạy
đặt cả hột xoàn … hết đường về .

Định hỏi Quách huynh … danh Di Lạc
huynh cười mếu máo … nhớ đừng đi
nhưng làm sao vắng … buổi họp mặt
viện trăm ngàn cớ cũng phải … đi …

Anh mở cây bài … rồi vỡ mộng
tui tố láng tẩy … hết về nhà
tụi mình lên bến … ăn xin … sống
chờ cho vận rũi tránh ra xa …..

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Thu Jan 03, 2008 9:39 am

Cũng chỉ một mình

Mở tủ lạnh … nhìn thứ gì cũng ngán
bụng đói meo mà sao chẳng muốn ăn
quanh quẩn tới lui thì cũng chỉ … một thằng
nhà vắng ngắt tiếng nước rơi nghe đến rõ

Ừ thì gáng , chờ thêm … tụi nhóc nhỏ
buổi tan trường về rộn rã tiếng cãi nhau
ừ thì gáng xới tô cơm … để đó
rồi mở TV cho nó nói mình nghe .

Mở lớn lên để vọng đến sau hè
khi quét rác còn vang vang tiếng nhạc
mới vài tiếng đồng hồ mà như trăm ngàn đổi khác
cặm cụi làm hoài thời gian chẳng chịu qua

Ừ thì gáng … đành … đã đến tuổi về già
mai mốt đây một mình trong viện dưỡng lão
không biết mở tủ lạnh có còn cơm , còn cháo
hay như hôm nay quanh quẩn tới lui cũng chỉ …một thằng

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Thu Dec 13, 2007 3:44 pm

Không phải phân bua ***

** Xin hoạ bài ” Cằn nhằn” của Châu Thái Lê

Không phải phân bua

Không phải phân bua nhưng trăm người , ngàn tính
em , trẻ đẹp … ta biết rồi ,sao cứ mãi kiu riu ?
ta , già xấu … đời bận lo nên hay cáu kỉnh
có đôi khi không tỉ mỉ được nhiều

Đừng trách ta , nào phải đâu hời hợt
nào phải đâu cứ cãi bướng ngang xương
nhìn đây em , tóc mỗi ngày thưa thớt
cố gắng yêu em đã là chuyện phi thường

Ta nào muốn để tuổi già cô độc
hình thành thêm những vết đỗ cà tàng
rồi một mai khi trở về với đất
cõi đời này cô lẻ biết mần răng ?

Chìu ta nhé ! cuối tuần vài tiệc rượu
lỡ quá chén say , đắp giùm tấm chăn
được như thế bạn bè thêm nễ phục
hạnh phúc như ta , bọn họ phải sắp hàng

không phải phân bua , xin em đừng chán
ai đến cái tuổi già cũng sẽ khó khăn
ta biết đấy nên cố đẩy buồn đi vắng
để chung quanh đây không có tiếng cằn nhằn .

Để chung quanh đây hạnh phúc ngập tràn ….

(tặng thim 1 câu nghe Châu lão)

Previous Older Entries