Bài T. H. 103 ( Lòng thành)

 

” Bao năm bạt gió mưa ngàn
hỏi em còn nhớ thuở vàng son xưa
chắc em giờ hết nắng mưa
từ lâu tôi cũng đã chừa thói hoang ” *

Mây chiều vương đỉnh núi
bóng xô dài chạy đuổi dưới hàng cây
chân lang thang nỗi nhớ vẫn đong đầy
trưa tháng sáu hàng Phượng gầy hoa đỏ thắm

Tiếng mõ đều đều chờ hững sáng
Lời kinh trầm bổng đợi hoàng hôn
trong câu nguyền đã giấu nửa phần hồn
chay tịnh mãi nỗi buồn không thể dứt

Ôi định mệnh hay là nguyên nghiệp lực
để chữ tình đeo theo mãi không thôi
Giờ em hết nắng mưa rồi
xin lần cầu nguyện cho tôi nhẹ nhàng
lên chùa thắp cả bó nhang

* Mượn của Trần Đại

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Jun 01, 2017 3:58 pm

Bài T. H. thứ 102 (một lần ta đã mất nhau )

 

“Anh đã vì em làm thơ tình ái
Anh đã gom mây kết hình lâu đài ” *
mà đời thường vẫn trắng đôi tay
nên nguyện ước chỉ dưới Phật đài xin chứng giám
Một chiếc cầu vồng nối nhịp tạm
đôi tim gắn kết mảnh trời chung

để rồi mơ một lần nữa tương phùng
tuy bạc tóc vẫn là người tình bé nhỏ

Hơn nửa kiếp khoác lên mình sương gió
đâu còn gì – chỉ gởi lại đó tình yêu
chiều chiều ra bến Ninh Kiều
nghe con chin Nhạn gọi chiều mà đau
một lần ta đã mất nhau

* Mượn đỡ của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh

 

Bài T.H. thứ 101 ( Đổi làm tri kỷ )

” Vì chúng mình có duyên không nợ ”
nên xin làm tri kỷ của nhau thôi *
cây tương tư trổ nhánh ngã lưng đồi
thương với nhớ từng đêm côi lặng đếm

Thôi hãy ngừng chơi trò trốn kiếm
tạm buông đấu vật kéo thời gian
hai đôi vai nặng gánh chữ tào khang
đêm trở giấc ngỡ ngàng đầu đã bạc

Hỏi mộng ! mộng vừa rơi bến khác
thăm tình ! tình lỡ lạc  tha hương
giờ đây trên mọi nẽo đường
có yêu xin đổi nhớ thường lặng thầm
làm người tri kỷ trăm năm

* Mượn của Đỗ Duy Thụy huynh

Bài T.H. thứ 100 – Giải lời nguyền nợ hứa

 

Vì yêu em giải lời nguyền
cho anh còn mộng qua miền hoang mơ
Em bỏ quên đi lời nợ hứa
cho anh tiếp tục nữa những vần thơ
để cầu vồng xưa nối nhịp cũ ru mơ
dù viễn xứ Thiên Thần vẫn chờ nơi bến mộng

Cõi thực “mỗi người một hoàn cảnh”
khi mơ hai đứa chung nỗi niềm
thế gian này nếu có điều khó phải đi tìm
thì có lẽ chỉ xin thêm lần chọn lựa *

trong nỗi nhớ em chôn vùi nợ hứa
để anh còn viết tiếp nữa cho riêng
bỏ quên đời sống nặng phiền
từ tâm mãi giữ chút duyên phận này
trăm năm có được mấy ai ?

* nếu được thêm lần chọn lựa, em vẫn chọn làm người yêu bé nhỏ của anh

 

Xin được giữ hồn Thơ

 

Anh sẽ không viết thêm bài T.H. nào nữa
đành thôi – khất nợ với lời hứa trăm năm
nghiệp dĩ đeo theo cuộc sống thăng trầm
từng con chữ rụng rơi trên bến sông năm cũ

An bình nào cho hồn anh trú ngụ
để cánh chim Di – tự thú lỗi lầm
mỗi mùa đông tìm về chốn cũ ghé thăm
đem vị mặn nhờ nước sông pha tan loãng

Anh chỉ xin có vần thơ làm bạn
trải lòng mình khi nghịch cảnh vây quanh
như có em – tri kỷ – trời sẵn dành
đem câu kinh nguyện cứu anh qua bể khổ .

Anh sẽ không viết thêm bài T.H. nào nữa
vì đúng trăm là anh hứa bỏ – nợ đời
thơ không là nghề tội con chữ phải buông lơi
nên chấp nhận cho em được lời thêm lần nữa

 

Bài T. H. thứ 99 ( Nợ còn mãi )

 

Tóc đổi màu nhuốm bạc
ta luống cuống – tuổi già
Thu – thôi về ngơ ngác
hình bóng xưa nhập – hòa

Em vẫn là em – người tình bé nhỏ
mấy mươi năm đi bên cạnh cuộc đời
Ta vẫn là ta cuộn mình trong sương gió
cặm cụi trả hoài – nợ vẫn không vơi .

Nếu em có khi quỳ trên chánh điện
niệm câu kinh để cầu nguyện giùm ta
thì em ơi ! xin một lần được thứ tha
xóa hay quên cho con nợ – già – kiệt sức

Em không đòi nên giữ hoài quyền lực
cho mai này còn có cớ – vấn vương
ta muốn trả nhưng lạc mất bước đường
lầm lũi đi giữa niềm thương , nỗi nhớ .

Tóc hết xanh một thuở
vai áo bạc phong sương
nợ còn chồng chất nợ
bước nghiêng ngả bên đường

 

Dẫu là mơ


Chắc có lẽ trong khoảng đời trôi nổi
mùa Thu về dậy sóng đáy lòng anh
em không là Thu của một lần sám hối
Em là Thu của Thượng đế sẵn dành .

Cánh cửa mở anh tìm vào – tự nhé
có ngọt ngào ,có cay đắng cho riêng
anh không trách dù một lời rất nhẹ
để lá vàng êm rụng với Thu Hiền .

Em có biết bao lâu rồi vẫn vậy
vần thơ anh không đem bán bao giờ
viết cho em ( dù bây chừ em không lấy )
anh vẫn viết như ngày trước dệt mơ .

Thu không đến rồi đi trong tiếc nhớ
Thu bên cạnh đời – bên cạnh vần thơ
mộng thi sĩ anh viết ngàn câu chuyên chở
để có Thu bên cạnh mãi – dẫu là mơ .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 6 tháng 10 năm 2003

Previous Older Entries Next Newer Entries