Bài T.H. 106 ( Vẫn nhớ những điều không nên nhớ)

 

 

” Thế nhân mạc oán tài tình lụy “*
suốt đời dài đeo khổ chỉ vì yêu
bóng tường vôi ngày cũ đổ liêu xiêu
giờ bạc tóc nỗi nhớ nhiều hơn thế nữa

Tương tư hoàng diệp lạc
bạch lộ thấp thanh đài **
bao lâu rồi sao mãi đếm tháng năm dài
để vẫn nhớ những điều không nên nhớ

chữ dấu ái một lần mang nặng nợ
Ngày tàn phai khi duyên lỡ vẫn xoay vòng
trán nhăn nét cũ chất chồng
ai se chi sợi chỉ hồng năm xưa
để giờ chỉ đứt hương thừa

* Mượn trong bài Hát Nói ” Tài Tình” của Nguyễn Công Trứ
” Người đời không ai nỡ trách kẻ lụy vì tình ”
** Trích trong bài Ký Viễn của Lý Bạch
” Nhớ nhung lá vàng đã rụng hết
Sương trắng làm ướt rêu xanh ”

30 tháng 5 năm 2018
Huỳnh Vũ Hòang Tuấn

Vẫn mộng bên nhau

Ta về buông bỏ vấn vương
lần tay niệm chữ vô thường ( cho )tâm an
em đang nhẹ khoác áo tràng
nhận câu kinh nguyện, ngỡ ngàng: hỏi ” Được không ” ?
Đêm không ngủ được – nhớ
tháng ngày xưa chợt bừng vỡ quay về
Anh,Thiên Thần gãy đôi cánh say mê
mang dấu ái khỏi đường quê – nặng bước
Ray rức trong lòng khôn xóa được
Thẫn thờ ngoài mặt tội thêm thôi
dẫu còn yêu nhưng ngăn cách nhau rồi
xin hãy giữ cho dấu đời trọn vẹn
Nếu có được thêm một lần ước hẹn
thì em ơi ! dẫu phải đến kiếp nào
Đôi ta cũng sẽ bên nhau
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Dec 19, 2017 1:19 pm

Bài T.H. thứ 105 ( Buông bỏ vấn vương )

 

” Ta về buông bỏ vấn vương
Lần tay niệm chữ Vô Thường tâm an
“Khi con tim đứng trên lý trí
dù quỳ bên Phật đài vẫn suy nghĩ buâng quơ
ta còn gì, những yêu dấu, mong chờ ?
hay giọt nước mắt cạn khô từ thuở trước
Phố xá đường mưa tràn sũng nước
con tim vết máu rỉ thêm dòng

bao nhiêu năm đã lỡ phải ngăn lòng
sao trước mặt lại không ngăn thêm bước nữa

lý trí muốn an bình nhưng con tim hoài chọn lựa
nên bây giờ đành đứng giữa đường đi
tuổi đời bạc phết mê si
duyên xưa níu lại được gì cho nhau
buông tay sẽ bớt khổ đau

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Nov 03, 2017 10:36 am

Bài T.H. 104 ( Nụ cười thiên thu)

” Nụ cười em cõi thiên thu

Long lanh ánh mắt giam tù đời nhau ” *

Anh từ trong cõi hư hao
gọi Thu trở lại lòng đau đớn lòngBuông tay rồi, như chiếc lá
đường đông xe bóng ngã dáng xanh xao
em xa xôi có biết – chỉ lời chào
đã nghẹn cổ với niềm đau khó tả

Nửa kiếp vương mang ghi tạc dạ
trăm năm đọng lại dấu tình si
theo thời gian – hỏi – trăn trở để mà chi
cố níu kéo đeo ghì rồi cũng mất

màu tóc muối pha sương bên giọt mật
ta còn gì ngoài sự thật vòng quanh
Nụ cười em hãy để dành
mai sau gặp lại cho anh ấm lòng
xa xôi mới biết đợi mong

* Mượn của anh Khiếu Long

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Sep 28, 2017 3:40 pm

Bài T. H. 103 ( Lòng thành)

 

” Bao năm bạt gió mưa ngàn
hỏi em còn nhớ thuở vàng son xưa
chắc em giờ hết nắng mưa
từ lâu tôi cũng đã chừa thói hoang ” *

Mây chiều vương đỉnh núi
bóng xô dài chạy đuổi dưới hàng cây
chân lang thang nỗi nhớ vẫn đong đầy
trưa tháng sáu hàng Phượng gầy hoa đỏ thắm

Tiếng mõ đều đều chờ hững sáng
Lời kinh trầm bổng đợi hoàng hôn
trong câu nguyền đã giấu nửa phần hồn
chay tịnh mãi nỗi buồn không thể dứt

Ôi định mệnh hay là nguyên nghiệp lực
để chữ tình đeo theo mãi không thôi
Giờ em hết nắng mưa rồi
xin lần cầu nguyện cho tôi nhẹ nhàng
lên chùa thắp cả bó nhang

* Mượn của Trần Đại

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Jun 01, 2017 3:58 pm

Bài T. H. thứ 102 (một lần ta đã mất nhau )

 

“Anh đã vì em làm thơ tình ái
Anh đã gom mây kết hình lâu đài ” *
mà đời thường vẫn trắng đôi tay
nên nguyện ước chỉ dưới Phật đài xin chứng giám
Một chiếc cầu vồng nối nhịp tạm
đôi tim gắn kết mảnh trời chung

để rồi mơ một lần nữa tương phùng
tuy bạc tóc vẫn là người tình bé nhỏ

Hơn nửa kiếp khoác lên mình sương gió
đâu còn gì – chỉ gởi lại đó tình yêu
chiều chiều ra bến Ninh Kiều
nghe con chin Nhạn gọi chiều mà đau
một lần ta đã mất nhau

* Mượn đỡ của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh

 

Bài T.H. thứ 101 ( Đổi làm tri kỷ )

” Vì chúng mình có duyên không nợ ”
nên xin làm tri kỷ của nhau thôi *
cây tương tư trổ nhánh ngã lưng đồi
thương với nhớ từng đêm côi lặng đếm

Thôi hãy ngừng chơi trò trốn kiếm
tạm buông đấu vật kéo thời gian
hai đôi vai nặng gánh chữ tào khang
đêm trở giấc ngỡ ngàng đầu đã bạc

Hỏi mộng ! mộng vừa rơi bến khác
thăm tình ! tình lỡ lạc  tha hương
giờ đây trên mọi nẽo đường
có yêu xin đổi nhớ thường lặng thầm
làm người tri kỷ trăm năm

* Mượn của Đỗ Duy Thụy huynh

Previous Older Entries