Có nhớ ta không

 

Chiêm bao để kiếm hồn thơ lạc
nửa ngã nghiêng đời , nửa đớn đau
ta giấu sắc hương , lần thể xác
mặc đời như tấm áo loang màu.

Thiên thu gọi giấc hoài chưa đến
bóng dáng chiều xưa lỡ lạc rồi
lần bước để nghe lời lá quyện
còn ai, ai nữa đếm đơn côi.

Chừng như chút nhớ còn vương lại
từ buổi phân ly chẳng hẹn về
em vẫn là em , Thu mãi mãi
chỉ ta là kẻ nát đam mê.

Chiêm bao có lẽ cho em nửa
nửa giữ riêng ta đỡ lạnh lòng
nếu có lần nào thân hóa đá
Em ơi ! có nhớ đến ta không?

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Nov 29, 2005 5:39 pm

Nhớ

Lần dấu hạ xưa anh cố tìm
vầng Trăng năm cũ vẫn nằm im
nhưng sao hình dáng đêm nay lạ
như giấu trong em một nỗi niềm .

Theo bước xuôi nam buổi hạ hồng
nụ cười nhặt lại – được hay không ?
ly này , ly nữa chung tâm sự
nắng rớt mà em má vẫn hồng .

Bến vắng con đò nên lặng lẽ
Sông buồn đẩy nước mãi trôi xuôi
Mây còn giăng tím khung tơ nhẹ
Em vắng – lòng thơ vướng ngậm ngùi

Mấy bận xuôi nam vắng bóng em
nhớ quay quắc nhớ , rượu quên thèm
định theo Lý Bạch vớt Trăng vỡ
rơi xuống giữa giòng lúc nửa đêm

Lần dấu hạ xưa anh nhớ về
em – màu Trăng cũ vẫn đam mê
ước gì giây phút xưa dừng lại
anh – khỏi lần theo cũng cận kề .

Fri Jun 08, 2012 7:44 am

Ta – Người cùng nợ

Không dưng sao bỗng buồn vô cớ
mấy ngã sông đời chia nhánh xa
người nếm vị tình mang nỗi nhớ
ta say men rượu thấy mình già

Người tập giải sầu bằng chất đắng
đêm dài bức tóc hỏi nguyên do
tội cho sợi bạc theo ngày tháng
khó giữ màu xanh thuở học trò.

Ta quen uống mãi cũng không say
mượn rượu định quên lúc trắng tay
ngất ngưỡng, ngà ngà nhưng phải tỉnh
trớ trêu cảnh nợ hết đời này .

Người đem quên nhớ vào đêm mộng
đếm lại như sao rụng cuối trời
trăm bận tình gieo rồi trống rỗng
còn riêng nuối tiếc vệt vừa rơi.

Ta bỏ rượu cay nghe tủi tủi
vì nghèo Lý Bạch phải xa đời
một hôm bạn hỏi : rồi sao nữa?
có vớt được không trăng sáng rơi ?

Người định nâng ly kể tội – tình
bỏ yêu , để chán tự hy sinh
nhưng sao đợi sáng và ôm bóng
rồi định chia hai cái cực hình.

Ta rót rượu thêm – mặc kệ đời
đêm xuân thương tiếc cánh hoa rơi
lỡ say gối mộng dưới trăng ngủ
cay đắng gì thêm cũng một đời.

Ta – Người mang nợ khác nhau nhỉ
lấy rượu để quên chẳng được đâu
trong nỗi đoạn trường còn một ý
mượn nàng thơ trải chút cô sầu.

Fri Feb 24, 201212:01 pm

Trở lại ngày xanh

Đêm hoang bóng Nguyệt thành thuyền mộng
mảnh khuyết, đầy khoang ngập dấu tình
đôi mái chèo vung trên ngọn sóng
mang Thơ về với giấc mơ xinh.
 
Trăng nép lưng trời vương bóng núi
soi hình xuống biển tạo nên đôi
với tay ừ nhỉ ! sao gần gũi
mà vớt trăm năm vẫn mộng thôi.

Đêm hoang lần vẽ bức tranh Thơ
ảo cảnh hình như vẫn bước chờ
con bướm đa tình đậu cánh lá
không dừng nơi có những cành hoa.

Em hỏi ta sao giấu Nguyệt cười?
không đâu ! Trăng vẫn dáng Tinh Khôi
vẫn còn hoang mộng đêm riêng biển
vẫn khoác lên mình áo lụa trôi .

Ví lỡ quên đời nợ cơm áo
đi tìm chút mộng thuở đầu xanh
hình như chỉ được trăm cảnh ảo
và đắng cay thêm trời sẳn dành


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Mar 24, 2006 2:30 pm

Vẫn khó rời

Nếu biết trong lòng lá , Nguyệt ngủ
gối đầu đưa mộng vào rừng Thu
thì anh gom nắng nơi cư ngụ
sưởi ấm cho em dẫu tuyết mù.
 
Để nơi phố biển chiều hong gió
em tắm trong Trăng giữa ngọc ngà
ví bẵng cửa trời đang mở ngõ
không ai lén được vào vườn hoa .

Giữa trời cánh én báo mùa xuân
thoáng dáng giai nhân bướm ngập ngừng
nụ nắng vươn dài trên cánh lá
môi em chạm đến nắng vừa ngưng .

Anh giấu trong Thơ tiếng Nguyệt cười
giấu hoài chút mộng giữa chơi vơi
bờ xa con sóng còn hờ hững
để biển đêm buồn đếm tiếng rơi

Nếu lần nào đó để Trăng lạc
lặn mất vì anh quá chén say
bải vắng một mình nghe biển hát
bên đời lao nhọc trắng đôi tay .

” Một kiếp áo cơm ” một kiếp đời
mộng về theo mộng giữa trùng khơi
còn Trăng, còn lá ,còn Thu cũ
con chữ hồn Thơ vẫn khó rời.


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Mar 23, 2006 7:44 pm

Xuân giữa Đông

Mấy buổi xuân về mang dáng Tuyết
vàng rơi con nắng trốn đâu rồi
để mây giăng lối che ngang Nguyệt
bóng núi thẩn thờ giữa đêm côi.
 
Phố biển Trăng ngà buông giữa Đông
bờ tương sương lãng đãng trôi giòng
nhẹ nâng bóng núi trên đầu sóng
để lỡ nên Trăng chìm đáy sông.

Anh cánh chim Di lạc cuối trời
chờ xuân khi đón tuyết đông rơi
vẫn mong được nắng vàng trên lối
cất tiếng gọi nhau dẫu khản lời.

Những đêm hoang lạnh lại say nhừ
rồi đổ cho rằng đời lỡ hư
cỡi sóng mang thuyền đi vớt mộng
không thành, có lẽ tại tương tư.

Mấy buổi xuân về vương lối mộng
giọt tương ra biển nhập thành giòng
nghiêng mình bóng núi dựa trên sóng
“Trăng giữa lòng Thơ” xuân giữa Đông.


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Mar 21, 2006 8:13 pm

Cho chút bâng khuâng

Trăng mộng cho lần thơ ngã xuống
bên lầu con chữ nhẹ nhàng rơi
ngỡ ngàng tay trắng vương sầu muộn
đọng lại quanh đây nửa mảnh đời.
 
Mảnh đời viễn xứ đêm say mộng
hồn ngớ ngẫn hồn bước thấp cao
năm tháng cưu mang lời biển sóng
chắt chiu từng chút nhớ về nhau.

Hôm qua bóng núi giữa lưng đồi
nghiêng dựa vào mây , mây vẫn trôi
lơ lững không cho hồn núi gởi
chút gì !!! về đậu bến tương thôi

Đêm lạc vầng Trăng nơi giáp biển
nằm nghe sóng hát vỗ bên bờ
hình như lời ngọc đâu đây quyện
chạm giấc mơ dài Thơ vẫn Thơ.

Như ta vẫn mãi đường trần bước
ươm mộng bên nhau ước mấy lần
nếu lỡ mùa xuân không đến được
em bên trời đó có bâng khuâng?


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Mar 20, 2006 7:58 pm

Previous Older Entries