Bài cho Mai thứ 34 (2017)

 

Gió đông lạnh đẩy lùa xác lá
màu vàng rơi có cả màu xanh
chừng như nhắc nhở cho anh
hôm nay một chiếc lá xanh lìa cành

Ba mươi bốn từng năm anh đếm
dù thời gian không kiếm được đâu
chỉ gom lá lại – chất sầu
rồi đem hong nắng cho đầy nhớ thương

Nắng hờ hững bên đường đùa gió
nào có hay lời nhỏ thì thầm
Mai ơi ! có trở về thăm
xin dừng một chút đến cầm tay nhau

Để đông lạnh không vào được nữa
có bàn tay chuyển lửa cho tay
Con tim với nỗi nhớ đầy
mỗi năm vẫn đến cho dài yêu thương

 

Bài cho Mai thứ 33

” Dậy đi để rót rượu mời
bạn bè ghé lại niệm lời cùng anh .”
Đêm khuya gió bão
dâng sầu lên áo não buồng tim
rượu mềm môi mắt đọng giọt quay tìm
vẵng tiếng gọi khi màn đen buông kín phủ

 

Giữa mộng ngỡ ngàng lời tự nhủ
trong đời rung vỡ nợ ba sinh

mùa đông về sưởi ấm lại khối tình
Em nhẹ gọi lay anh giật mình tỉnh mộng

Rượu chát đắng dưới đáy ly giọt đọng
mà Mai ơi ! em ở tận nơi nào
về đây cùng gởi lời chào

 

Cho Mai 2015

 

Đêm đông giá tuyết vương ngọn cỏ
Em nhẹ nhàng gọi nhỏ : Anh ơi !
Dậy đi để rót rượu mời
bạn bè ghé lại niệm lời cùng anh .

Anh trở dậy , trời bên ngoài vẫn tối
mưa nhẹ rơi giăng lối đẫm lá vàng
đông năm nào vừa trở lại – về ngang
nhắc anh nhớ khoảng không gian xưa cũ

Mùa Giáng sinh đếm bao lần chưa đủ
ngày em xa mộ phủ nét rêu mờ
anh đã tưởng mình không còn viết được câu thơ
trời đất vỡ như con tim vỡ nát

Thần tình ái thật đâm sâu một nhát
mang em đi giữa ngày giá lạnh đầy
để anh ngã trong vũng tối đắng cay
ôm nuối tiếc mà mơ hoài hạnh phúc

Tháng 12 mưa buồn rơi từng giọt
pha luôn cả vị mặn đọng quanh mi
dấu ái xưa giờ còn lại thầm thì
nhắc anh nhớ những khi ngày giỗ đến

 

Mùa đông thứ 32 *

Nghe tiếng gọi đêm choàng tỉnh giấc
mộng rời tay sự thật rã rời
Em về đây nữa Mai ơi !
bên hiên co lạnh vách đời ngăn đôi .

Cơn gió giật từng hồi nghiêng ngả
ánh đèn mờ soi lá đẫm mưa
dấu buồn đứng tựa song thưa
chờ vòng tay ấm cho vừa nhớ thương

Mưa phủ kín mặt đường ngập nước
gió lùa ngang sân trước rì rào
quyện trong mờ ảo xanh xao
bóng em tóc xoã áo nhàu co ro

Nghe tiếng gọi từ to dần nhỏ
anh hoang mang ra mở cửa xem
ô kìa bóng dáng thân quen
hai tay đưa vẫy bay lên bầu trời

Anh đứng lặng ba mươi năm lẽ
em mỗi mùa bóng nhẹ về thăm
Nỗi buồn sâu lắng âm thầm
Mai ơi ! em vẫn trong tâm anh hoài .

* Viết cho Ngọc Mai trong lần giỗ thứ 32

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Dec 15, 2014 4:47 pm

Mòn dấu chân xưa

Sương mờ lạnh quàng vai mỗi tối
đường trần ai chìm nổi não nề
Mùa đông lần nữa trở về
bao nhiêu năm vẫn tái tê cõi lòng

Bước nghiêng bước đục trong chẳng rõ
tóc bay bay ngược gió đường chiều
hình như trong nỗi cô liêu
có thêm nỗi nhớ nhân nhiều lần hơn

Tay nhẫm đếm rồi buồn lặng lẽ
hơn ba mươi (đông) tuổi trẻ qua rồi
em còn đâu đấy, bên tôi
để ngày tháng cũ lần trôi trở về

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Dec 12, 2013 6:19 pm

Chiều nay nữa

Chiều nay nữa về trong lặng tối
để rạng ngày chất nỗi nhớ thêm
đông chưa ? lá rụng bên thềm
nghe hương mùa cũ dậy trên men đời

Em vừa nhắc nhẹ lời như trước
trời lạnh rồi nhớ khoác áo bông
chúm môi cười mĩm, má hồng
giật mình sờ soạng căn phòng vẫn yên .

Trong khoảnh khắc nhớ quên lẫn lộn
tiếng em đều từ chốn xa xăm
ngủ đi ! em chỉ về thăm
nhắc anh cũng chỉ nhắc thầm mà thôi .

Chiều nay nữa bên đồi mây xám
giăng buồn thương ảm đạm ngang đầu
em giờ ở tận nơi đâu ?
đông về lá rụng nỗi sầu dâng cao

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Dec 13, 2013 6:20 pm

Uống mềm nỗi đau

Nắng đi trốn, lạnh tràn qua ngõ
từng ấy năm còn đó nỗi đau
dấu đời tóc ngã xanh xao
mất rồi giọt nắng đổi màu má em

Tháng năm cũ bên thềm mộng ước
trở về đây say khướt đêm thâu
mắt buồn lăn xuống giọt sầu
sợi tình vướng mãi bên cầu nhân gian

Đông xô bước lá vàng xào xạc
nét bia xưa mờ nhạt rong rêu
nẽo xa dâng nhớ từng chiều
để giây oan trái buộc điều trái ngang

Nắng trốn biệt lạnh tràn về nữa
Ba mươi năm lời hứa theo em
say rồi anh lại say thêm
như thèm môi ngọt uống mềm nỗi đau

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Dec 17, 2010 12:28 pm

Previous Older Entries