Cơm áo đời thường vẫn mang

Đêm trăng khuyết mờ sương ảo mộng
mời người cùng lướt sóng – thuyền mơ
đường mây nhẹ nét tương chờ
rượu quỳnh rót cạn câu thơ gieo vần

Tiếng đàn gọi vang ngân điệp khúc
dáng trang đài buông tóc xoã vai
em vừa uyến chuyển gót hài
theo thuyền cặp bến thiên thai – thoả tình

Đêm trăng khuyết tự mình rót thưởng
mời ai đây để xướng – hoạ cùng
trong mơ có giấc tương phùng
trong thơ có nét trên khung – hoạ tình

để những lúc lặng thinh một bóng
ngỡ như là cỡi sóng thuyền tương
giật mình đèn đỏ bên đường
ô hay ! cơm áo đời thường vẫn mang

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Feb 04, 2009 3:43 pm

Mộng chờ nhau say

Đêm lại thiếu vầng trăng khuyết ,mộng
mây mờ giăng giọt đọng tàn Thu
lần tìm trong giấc ảo du
bỗng dâng hương nhớ ươm màu tương tư

Rượu pha mật giữ từ độ đó
Người có về qua ngõ hạ nồng
cùng Ta nâng chén buối đông
quỳnh tương sẽ lại ấm lòng tri âm

Có con chữ tháng năm bày chữ
có niềm mơ huyễn ngữ vẫn mơ
mời Người nhấp chén tương chờ
rồi cùng ngắm dáng Nàng thơ dịu dàng

Rượu lay mộng trần gian nghiêng ngã
như Ta cùng mang hạ vào đông
gieo chung một tiếng tơ đồng
hỏi Người chuốc mộng mấy lần Thu nay

Đêm lạnh vắng đêm dài nối kết
Ta ngà say cùng dệt vần thơ
tri âm hỡi ! đến bao giờ
tương phùng giữa mộng, mộng chờ nhau say

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Thu Dec 06, 2007 11:12 am

Nụ cười mượn được

Ta mượn được nụ cười rạng rỡ
để nhẹ nhàng trả nợ cho đời
dẫu là cùng một kiếp người
chút thay đổi nhỏ thảnh thơi thanh nhàn.

Lưng bầu rượu mộng hoang vẫn thắm
nặng túi thơ chở khẳm thuyền mơ
trăm năm làm kẻ dại khờ
cùng hoa đón Nguyệt dệt thơ tặng đời.

Ta mượn được nụ cười trẻ nhỏ
để vô tư gởi gió lời thơ
tận sâu dưới đáy lặng lờ
trái tim thánh thiện làm ngơ chuyện đời.

Ly rượu nhạt xin mời chung cạn
nắng bên đồi tản mạn chiều vương
như đây cảnh của mộng thường
bao nhiêu cay đắng buồn thương bỏ ngoài.

Nụ cười liều thuốc bổ trần ai

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Ngày 13 tháng 7 năm 2005

Ru mộng muộn màng

Bóng trăng cũ bồng bềnh mặt nước
con thuyền mơ lạc bước bến nào
mái chèo khuấy động ngàn sao
trăng tan trăm mảnh nghẹn ngào đáy sông.

Chờ yên tỉnh cho lòng lắng đọng
chút bềnh bồng nổi sóng tan thương
mỗi bên một gánh cang thường
giữ riêng nỗi nhớ sông Tương hai đầu.

Ngàn ước vọng vương câu nhân nghĩa
bỏ đời thường trốn chạy được không
“tội mang cho kiếp má hồng
chiều về héo rũ bên song lạnh lùng”

Lần lỗi hẹn tương phùng chẳng có
cánh hoa rơi lạc gió ngại ngần
dối lòng dấu được mươi phân
bao nhiêu ôm hết trả lần nợ nhau.

Trăng trải nhẹ cánh đào tươi nở
đêm lặng thinh vương nợ tội hình
bên ngoài thắm mộng cười xinh
lòng trong dấu lại riêng mình héo hon.

Bóng trăng vỡ mảnh còn ,mảnh mất
chiếc thuyền yêu chực lật giữa giòng
Tìm vui lối mộng đợi trông
giật mình tỉnh giấc khó lòng lìa xa.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 15 tháng 2 năm 2005

Chia chung một nỗi

Anh đón nhận nụ xuân em gởi
như ngày đông đang đợi nắng về
chút lòng ấm lại tình quê
ru hồn bằng những say mê chất chồng.

Anh đã dấu bên trong – cay đắng
dấu tình thơ vương nặng nỗi sầu
dấu đời cơm áo bể dâu
nhận vào cho đủ với câu ân tình.

Anh đã có niềm tin trở lại
bên thềm xuân đọng mãi lời thơ
gối đầu vào mộng đợi chờ
nắng xuân chim én anh nhờ đưa sang.

Như là để đổi ngang ước vọng
nối nhịp cầu cuộc sống thăng hoa
tri âm – tri kỹ gọi là
chia chung một nỗi giữa ta với người

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 9 tháng 2 năm 2005

Cám ơn

Nắng xuân ấm tràn về phố cũ
cánh đồng hoang rực rỡ hoa vàng
vầng mây trắng quyện giăng ngang
nhẹ cơn gió thoảng đưa làn hương xuân.

Dấu thổn thức ngại ngần sâu lắng
tìm thương yêu giữa nắng xuân hồng
tri âm chia chút tơ lòng
xóa tan giá lạnh mùa đông lâu rồi

Bao lần đếm đơn côi đã đủ
chút tình này khó phụ lòng nhau
cảm ơn lời đẹp ý trao
để xuân còn thắm má đào đưa duyên.

Nắng rực ấm muộn phiền rũ bỏ
nụ hồng này gởi gió tặng người
chúc vui nở vạn môi cười
tri âm ,tri kỹ hưởng đời an nhiên

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 10 tháng 2 năm 2005

Bài Song Thất trả lại

Như cung oán ngâm hoài lời đắng
trải lòng mình tình nặng nghĩa mang
phải đâu gặp cảnh bẽ bàng
để vương tiếc nuối sang ngang lỡ đò.

Niềm ao ước dẫu cho rất đẹp
mộng trao người khó ghép thành đôi
tơ duyên Nguyệt Lão định rồi
dấu chôn thầm kín buông trôi theo giòng .

Xuân vẫn có gió đông se lạnh
ngọt với bùi đi cạnh đắng cay
mơ riêng trăn trở đêm dài
chỉ mang thêm nỗi đọa đày vào thân.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 3 tháng 2 năm 2005

Bên đời quạnh hiu

Xuân cô lẻ bên đời nhạt lạnh
từng ấy năm chẳng tránh được sầu
ngẩn ngơ hồn gởi nơi đâu
như con chim Nhạn quay đầu về xa.

Đường đông bước lụa là khoe sắc
dáng giai nhân thầm nhắc xuân xưa
chợ hoa lất phất giọt mưa
tay che ngang nón , tay chừa gọi nhau.

Xuân xứ lạ vẫn màu hoa cũ
mai khoe vàng ,đào nụ thắm tươi
phố đông chen chật bóng người
riêng ta lạc bước bên đời quạnh hiu.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 2 tháng 2 năm 2005

Pha vương vị mặn

Tình nay đã đi vào quá khứ
em yêu ơi ! cố giữ được không?
bên mình mang vết thương lòng
trái tim rỉ máu từng đông chảy dài.

Nỗi đau cũ pha cay rượu đắng
nơi xứ người vẫn trắng tơ duyên
vòng tay ôm lấy muộn phiền
với theo năm tháng ngã nghiêng cuộc đời.

Có những lúc rượu vơi đêm vắng
thẫn thờ buồn im lặng cỏ hoa
nụ Quỳnh khoe dưới trăng ngà
nhẹ nhàng hoa nở như hòa hồn thơ.

Là những lúc đợi chờ trổ nhánh
em đâu rồi – bên cạnh bóng đêm
giọt sương vừa rớt xuống thềm
pha vương vị mặn cho thêm nồng nàn.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 24 tháng 1 năm 2005

Còn chút hư hao đời này

“Mỗi năm gặp” chỉ là trong mộng
em bên chồng nên sống yên thân
Tại anh năm tháng ngại ngần
quên không nỡ ,nhớ lại cần rượu cay.

Mưa đông thấm bên ngoài lớp áo
lạnh làn da góp tạo cỗi già
riêng mình dấu nỗi xót xa
còn đâu chút nắng để mà hông môi.

Anh biệt xứ đơn côi đếm mãi
em phố xưa nhặt lại phượng rơi
Đừng đem ép bướm em ơi !
xác khô năm cũ rã rời hôm nay.

Nét chấm phá đọa đày anh mãi
giòng đời xoay tóc cháy bạc màu
khóc cười mất tự hôm nào
giờ riêng còn chút hư hao đời này

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 13 tháng 1 năm 2005

Previous Older Entries Next Newer Entries