Muốn về thăm trường cũ

 

Muốn về thăm trường cũ
tìm lại tuổi ngây thơ
An Thôn Trang tên đủ
bao giờ đến bây giờ .

Muốn về thăm trường cũ
bạn bè ngày nắng mưa
có thằng nào tự thú
chuyện mất bò năm xưa

Muốn về thăm trường cũ
soi từng khuôn mặt quen
của một thời lam lũ
vẫn siêng năng sách đèn .

Nhưng trường cũ đã thay
dấu xưa đổi gót hài
tìm mãi trong hoài niệm
chợt khóe mắt bụi cay .

Nhưng trường cũ nay đâu
bụi phấn bạc mái đầu
đứa học trò viễn xứ
ngồi nhớ lòng thấm đau

Trở về thăm trường cũ
từ hình ảnh ngày xưa
tất cả là quá khứ
theo từng giọt nắng thưa .

Trở về thăm trường cũ
đi tìm gốc phượng già
đôi tim không còn đủ
mờ theo bước chân xa .

Trở về thăm trường cũ
khi dấu đời hằn in
nhìn hình xưa – rồi nhớ
An Thôn Trang đậm tình

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Jan 18, 2018 11:28 am

Bài T.H. 106 ( Vẫn nhớ những điều không nên nhớ)

 

 

” Thế nhân mạc oán tài tình lụy “*
suốt đời dài đeo khổ chỉ vì yêu
bóng tường vôi ngày cũ đổ liêu xiêu
giờ bạc tóc nỗi nhớ nhiều hơn thế nữa

Tương tư hoàng diệp lạc
bạch lộ thấp thanh đài **
bao lâu rồi sao mãi đếm tháng năm dài
để vẫn nhớ những điều không nên nhớ

chữ dấu ái một lần mang nặng nợ
Ngày tàn phai khi duyên lỡ vẫn xoay vòng
trán nhăn nét cũ chất chồng
ai se chi sợi chỉ hồng năm xưa
để giờ chỉ đứt hương thừa

* Mượn trong bài Hát Nói ” Tài Tình” của Nguyễn Công Trứ
” Người đời không ai nỡ trách kẻ lụy vì tình ”
** Trích trong bài Ký Viễn của Lý Bạch
” Nhớ nhung lá vàng đã rụng hết
Sương trắng làm ướt rêu xanh ”

30 tháng 5 năm 2018
Huỳnh Vũ Hòang Tuấn

Mất gì thêm

 

Chiều một mình bó gối
Ta ngồi cùng Tháng Tư
bên giòng đời trôi nổi
niềm đau đến nát nhừ .

Tháng Tư nơi xứ người
có ngàn hoa trải thảm
đủ muôn màu sắc tươi
đùa lung linh giọt nắng

Tháng Tư – Ta ngồi nhớ
giọt mặn lăn xuống đời
quê hương ơi một thuở
giờ cách biệt trùng khơi

Tháng Tư – Ta lặng đếm
bao mùa mưa nắng qua
đắng cay từng vị nếm
ngày nào là giỗ Cha

Chiều một mình chờ tối
mặc bóng đổ đèn đêm
Ta một mình tự hỏi
Tháng Tư mất gì thêm .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Apr 19, 2018 5:38 pm

Mưa chiều

 

Mưa vẫn mãi kéo dài qua con phố
thấm ướt hoài những chiếc lá vàng rơi
anh thẩn thờ buồn bên khung cửa sổ
nghe tương tư gậm nhấm nửa phần đời.

Hôm nay nữa hai mươi mùa đông chẳn
mang xa rời ngàn luyến nhớ đầy tay
có Thu xưa những buổi chiều thiếu nắng
phố ân tình môi nếm ngọt vị rượu cay.

Mưa không khác vẫn giăng đầy xám ngắt
vẫn lạnh buồn buông hạt khắp nhân gian
anh không khác vẫn một mình đối mặt
lỡ bước chân khi tìm chốn địa đàng.

Rồi nỗi nhớ hai mươi năm chưa đủ
khi chiều qua mưa ướt lá khô vàng
em êm đềm trong kiếp đời phải giữ
anh tiếp nối nửa chừng mộng đi hoang.

Nếu có lần em như anh ,cũng nhớ
nhìn hạt mưa rót nhẹ tháng mười hai
thì xin em hãy tha giùm con nợ
để riêng anh ôm hết những đọa đày.

Xin thượng đế xóa giùm tháng mười hai
cho nỗi nhớ không trở về với em nữa

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Dec 23, 2005 12:13 pm

Đêm buông xuống

Đêm buông xuống với đơn côi
sương giăng giăng nhẹ núi đồi xa xa
vườn con lén những cánh hoa
từ trong sương giá nở ra nụ hồng
Gọi em cô gái Quỳnh đông
gọi em Nữ chúa Lan phong kín sầu
cho ta trải mộng đêm thâu
vần thơ vẫn dệt mặc dầu Thu xa
Xin em đừng giấu ngọc ngà
để nguyên nét đẹp kiêu sa nghiêng thành
Ta đi tìm ánh trăng thanh
đem về buông sáo treo mành bên em
Rồi ra ngơ ngẩn dâng lên
khi mang con chữ để trên tục trần
không , không thể thế với Trăng !
cũng không thể được với Nàng Tiên Hoa
Nghe chừng đau thấm xót xa
ai đem nối chữ Trăng Hoa liền vần?
Đêm buông xuống ở góc sân
không gian gom lại hóa thân mĩm cười
gió trêu đùa cánh hoa tươi
Quỳnh Lan cùng nở tặng đời ươm mơ
có hoa ,trăng, lá, Thu ,thơ
có con bướm dại đợi chờ vào xuân
Đêm buông xuống cũng ngập ngừng
mơ hoang kia lúc nửa chừng phải tan

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Dec 21, 2005 1:46 pm

Hai ngã sông Tương

 

Anh đã thử nhiều lần bức tranh vẽ
có sông Trăng lạc giữa giòng đời trôi
có lá vàng chiều Thu rơi bước nhẹ
có thiên thần biết rung động bồi hồi.

Từ tưởng tượng ngày xưa rừng thay lá
dấu hoàng hôn dần xuống ở sau đồi
đến bây giờ rừng phong đêm xứ lạ
nét vẽ nào cũng nửa chừng gãy đôi.

Có nét vẽ vầng trăng đêm lạc lối
khoe dáng Hằng lấp lánh mặt sông buồn
cây tương tư trổ nhánh si đâm cội
một gã khờ đứng dưới tán dừa buông.

Có nét vẽ lá vàng giăng đầy bước
vầng trăng khuya đang trốn gió mưa gào
khu phố nhỏ từng con đường ngập nước
gã lãng tử nghèo đang đếm những thương đau.

Có nét vẽ em mùa Thu năm cũ
ngồi thẩn thờ bên khung cửa ru con
chút mờ ảo của trăng đêm vừa mọc
làm khô cằn thêm đôi má thắm không còn.

Anh đã thử nhiều lần rồi vẫn vậy
” Bức tranh tình , trăng lạc giữa trần gian”
những hóa thân chỉ là mộng bên đàng
nên vẽ mãi trăm lần chưa xong được.

Bức tranh tình cùng vầng trăng rơi xuống nước
anh và em hai ngã của sông Tương

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Dec 19, 2005 5:35 pm

Có là thiên đường

 

Như vô tận vần tình chảy tràn mãi
vì “yêu nhau thơ tự hóa thiên đường”
đêm lạnh giá rượu mềm môi khát cháy
say thật rồi chưa thấm chút yêu thương

Trăng vẫn sáng giữa mùa đông băng giá
tuyết đã rơi từ buổi chưa tàn Thu
anh thẩn thờ những chiều đi đếm lá
để lạc đời vào trong chốn mây mù.

Vần thơ lỡ như mảnh tình đã lỡ
lầu Ngọc phai nên gác thơ bụi đầy
niềm mơ xưa giờ còn trơ nỗi nhớ
rượu đêm nào chợt đắng lại đêm nay.

Anh xếp vần hai mươi năm vẫn thiếu
câu yêu thương gãy vụn trong đợi chờ
ánh trăng Thu dẫu muôn đời huyền dịu
anh nối hoài cũng không được sợi tình tơ.

Như vô tận mùa Thu còn tiếp diễn
mà yêu nhau ” thơ hết hóa thiên đường ”
như đôi ta hơn nửa đời ước nguyện
mà bây giờ vẫn cách mãi hai phương .

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Dec 16, 2005 5:08 pm

Previous Older Entries