Tháng Năm trở lại

Ru buồn
chiếc lá ” Diêu bông ”
bỏ công tìm mãi
giữa giòng thời gian
lặng đi
mười mấy Thu tàn
gối mơ
viễn xứ
chân hoang rã rời .
Từ trong nỗi nhớ
Em ơi !
Tháng Năm trở lại
bên lời ru xưa .
Nẻo đời
thiếu ngọt ,
đắng thừa,
Nẻo tình
ướt đẫm như mưa
đầu mùa .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 9 tháng 5 năm 2003

Tháng Năm phượng đỏ

Nắng qua ô cửa nhẹ nhàng
soi tâm thức , để dậy tràn cơn đau
Lời ru con , chứa ngọt ngào
bao lâu rồi nhỉ ? Hư hao nửa đời .
Tháng Năm phượng đỏ đường – rơi
như con bướm mộng rã rời xa tay .
Mười mấy năm , chiếc thân gầy
lang thang viễn xứ rượu cay ru buồn .
Nắng qua ô cửa nhẹ buông
tìm đâu phượng cũ ngập đường năm xưa
chừ bây giờ , chắc nhẹ mưa ?
ầu ơ bên võng cho vừa tiếng than
cho riêng ” Nỗi nhớ muộn màng ”
tháng Năm trở lại – hồn hoang đọng sầu .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 22 tháng 5 năm 2003

Trưa tháng Năm

 

Trưa tháng Năm một mình bên giòng suối
nhặt viên sỏi làm rợn nước bình yên
như cuộc đời mười mấy năm dong ruổi
đầu hạ nào cũng cay đắng tơ duyên .

Góc phố cũ hàng phượng khoe sắc thắm
Anh – Thiên thần – mơ mộng tập làm thơ
vần ngây ngô chưa quyện gì say đắm
nhưng giết thời gian trong lúc đợi chờ .

Em – Tiên Nữ – bao lâu rồi có khác ?
có tô hồng bằng sắc đỏ phượng rơi ?
có như anh giữa trưa hè bước lạc
đi lang thang nhẩm đếm lại cuộc đời .

Trưa tháng Năm anh lần về hạ cũ
tìm hương xưa – phượng đỏ -nơi xứ người
bên giòng suối bóng giăng sầu buông rũ
cánh hoa nào bên cạnh vừa nhẹ rơi .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 13 tháng 5 năm 2003

 

Ai nỡ

 

Lại nữa thêm một lần trốn chạy
lời buồn giải thích mãi không xong
lối sầu dẫm bước lòng tê tái
ai nỡ để ai nhạt má hồng ?

Ngồi trước trang thơ dạ thẫn thờ
viết không ? không viết ? để tàn mơ
trắng đêm mới biết lòng nhung nhớ
ai nỡ để ai với đợi chờ ?

Anh giữ cho anh những muộn phiền
trái sầu đã chín – ấy niềm riêng
bên em – anh vẫn – bên em mãi
vẫn nhớ ru em giấc mộng hiền .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 8 tháng 5 năm 2000

 

Mở lòng chiêm bao

Chiều nay hứng giọt nước mưa
pha cho bớt mặn lệ vừa tuôn rơi ,
duyên tơ hai lối rã rời
nhìn nhau để thấy nẻo đời cách xa .

Em từ trong dáng ngọc ngà
mang màu áo cưới nét hoa tô hồng ,
Anh từ nỗi nhớ từng đông
đêm thâu trở giấc mở lòng chiêm bao ….

HHX-6
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấ

Ru buồn đêm mong

Ru buồn nghiêng mất câu chào
hỏi con chim én xuân nào vừa qua …
Gọi thầm trong những xót xa
nơi xưa chốn cũ giờ là của ai .

Tìm đâu được nét trang đài
để đêm gối mộng cho dài nhớ thương …
Lén trông hoa tím ven đường
để lòng thắt lại niềm thương dâng tràn ,

cũng ngần ấy, bóng trăng tan
lầu xưa lối cũ ngỡ ngàng dáng hoa .

Giọt sầu rụng cánh xót xa
trải thêm nhung nhớ giờ là đêm mong .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 5 tháng 5 năm 2000

Cho đầy thương đau

Lần tay đếm đủ đắng cay
chừ bao nhiêu nữa cho đầy thương đau ,
lời xa muốn rót mật vào
nghe như gian dối không trao cho đành .

Đâu rồi một mái nhà tranh
để con Én mộng hoá thành chuá mơ .

Gởi người trong gió vần thơ
nửa mong nối lại ,nửa ngờ chân hoang ,
vẳng đâu tiếng hát cung đàn
để hồn xuân mộng ngỡ ngàng đêm say .

Trong cơn nhung nhớ mắt cay
rượu là bạn hữu tháng ngày cùng đau .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 2 tháng 5 năm 2000

Gió ru chiều về

Gió ru liễu rủ lời than
trách ai lạc bước cung đàn chùng dây
Lâù xưa lệ đá đong đầy
nhạc buồn gảy khúc đắng cay chất chồng .

Hỏi ai hay tự hỏi lòng
người đi vẫn nhớ vẫn mong đường về

Vỡ tan tâm thức chiều qua
có con Én mộng lệ nhoà đón xuân
Lâù xưa trống nhạc tưng bừng
mà nay hoang vắng chỉ chừng ấy thôi .

Bóng ai oà vỡ bên đồi
như là lãng tử đơn côi chiều về .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 2 tháng 5 năm 200

Thu vẫn đến hoài

Chiều Thu rơi xót xa
trái đắng bỗng vỡ oà
tiếng chuông đâu vọng lại
cửa hồn rộng mở ra .

Mở ra hứng giọt Thu
như lần đầu hò hẹn
ngập ngừng chẳng ngôn từ
má đỏ bừng bẽn lẽn .

Bẽn lẽn dần trôi mau
để tình bén duyên chào
câu thơ buồn em đọc
giòng lệ nhỏ anh lau .

Anh lau thêm lần nữa
giọt nước mắt cho riêng
con đường nào chọn lựa
tình vướng ngập muộn phiền .

Muộn phiền – Em bật khóc
số phận – anh đành mang
tình yêu ngoài họ tộc
ai gieo cảnh bẽ bàng .
v Bẽ bàng Thu trở lại

lá úa rụng ngoài song
Anh – lòng đau tê tái
Em – tự dối thay lòng .

Thay lòng ? – anh không trách
Tha thứ ? – đâu lỗi ai
tuy bây giờ ngăn cách
nhưng Thu vẫn đến hoài .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 16 tháng 10 năm 2002 

Trái sầu ngẩn ngơ

Ngỡ ngàng trong tiếng em – anh
trái sầu rụng vỡ rơi thành mưa Thu
đếm thương để bắt nhịp cầu
nhưng chim Ô thước đi đâu mất rồi .
Tự buồn đi nhặt mình thôi
gối bao nhiêu mộng ,đơn côi một mình
lắng trong nỗi nhớ lặng thinh
hỏi ai còn biết chút tình riêng mang .
Trái sầu rụng với trăng vàng
như tơ nhện rối hồn hoang thấm buồn .

Ngẩn ngơ mười mấy muà đông
trái sầu đi nhặt cho lòng thảnh thơi
ngờ đâu đến nửa cuộc đời
mới hay mình đã dư lời thở than .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 10 tháng 9 năm 2000

Previous Older Entries Next Newer Entries