Bước chân em vẫn lạ

Em tôi hỏi sỏi đá có đau không ?
có ăn năn tràn dâng niềm hối hận
có âm thầm tiếc nhớ ở trong lòng
có ngậm ngùi buồn thương và có giận ?

Anh thật lòng không biết trả lời sao !
nếu đợi chờ để rồi thân hoá đá
để ngàn năm bước chân em vẫn la.
chắc có lẽ anh sẽ buồn nhiều lắm .

Như nỗi đau từ da thịt đã thấm
con Dã tràng xây mãi một lầu mơ
cố giữ lại cho ai tuổi ngây thơ

mà người lỡ buông rơi từ nơi khác .

Bài thơ xưa từng vần xa bước lạc
em bỏ làm chỉ vì nhạt hương yêu
bên khung cửa mơ dáng ai từng chiều
rồi lặng lẽ ném viên đá xuống dòng sông đang chảy .

Nỗi buồn xưa dù một lần trở lại
nếu có làm nhăn chút nét thơ ngây
anh xin nhận vào mình những đọa đày
cho em hiểu từ nỗi lòng của đá .

Dù ngàn năm sau bước chân em vẫn lạ …

Ngày 27 tháng 1 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Tại ai ???

Từ buổi đầu em bảo ” bạn bình thường ”
quen trên net tình thương là giấc ảo
như cuộc đời sóng cuộn đầy giông bảo
em chỉ muốn trao đổi vài vần thơ .

Anh cũng bảo : ai cấm được mộng mơ
nên lầu cát con Dã tràng xây mãi
khi sóng tràn không còn gì sót lại
sỏi đá buồn từ đó hoá thẩn thờ .

Em Nữ chúa nên không biết đợi chờ
không xót thương tên tội tù lỡ kiếp
bản đàn tình đã một lần lỗi nhịp
thêm lần nữa đi tiếp hết đời chăng ?

Anh Trương Chi mơ người đẹp cung vàng
ôm mộng ước hoá thành viên ngọc qúy
khối tình cho là cả đời chung thủy
chỉ tan chìm theo nước mắt em thôi .

Từ buổi đầu đã phân định thế rồi
nên em mãi ngự trên ngôi Nữ chúa
với thần dân đâu cần giữ lời hứa
Tử hình rồi phán tội nữa – có sao ?

Con Dã tràng tiếc lầu cát đổ nhào
cố giữ lại nên thương đau thêm nữa

Ngày 29 tháng 1 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Anh hoá đá

Nếu hòn đá lăn được về quá khứ
thành Dã tràng xây lầu cát mộng mơ
thì vần thơ hôm nay không thiếu chữ …
và mai sau không lệ đá đợi chờ .

Con nước cuốn lâu đài xưa ngã đổ
xoá tan đi bao ước mộng về chiều
anh hoá đá để ngàn năm mãi nhớ
trong lòng mình còn thiếu một lời yêu .

Em trở lại tìm dấu in thuở trước
có còn không khi sóng khỏa lấp rồi ?
Anh hoá đá không thể lui về được
nên bây giờ và mai nữa – vậy thôi .

Một lần rơi xuống dòng sông đang chảy
viên đá buồn cố trở lại gần bờ
con nước xuôi vô tình đưa xa mãi
với tay hoài vẫn không thật cơn mơ .

Anh hoá đá không thể về quá khứ
nên ngàn năm vẫn lạ dấu chân em ….

Ngày 30 tháng 1 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Anh hoá đá (2)

Anh hoá đá vì tình yêu vẫn đợi
con tim hồng đập mãi nhịp thuỷ chung
bước chân em xa dần ngoài tầm với
nên ngàn năm còn mơ giấc tương phùng .

Dấu nỗi đau bên giòng sông nước cuộn
viên đá giờ chôn ước muốn xa xưa
em ngôi cao tình chưa lần dậy muộn
anh trầm mình giữ lại chút hương thừa .

Theo thời gian đá vỡ tan thành cát
cho Dã tràng xây tiếp lầu mộng mơ
để lỡ mai có lần em bước lạc
dấu chân in xuống đường cũ đợi chờ .

Nếu có quên lần nào em đã đến
nhặt lên đi hạt cát vừa hóa thân
chút nhẹ nhàng không cần cho trìu mến
em sẽ có một niềm vui thật gần .

Anh hoá đá nhưng trái tim vẫn vậy
vẫn nồng nàn như thuở mới mộng mơ
nhịp yêu đương còn đập hoài trong đấy
và trước em viên đá cứ dại khờ .

Ngày 2 tháng 2 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Thêm lần mơ của đá

Có một lần – một lần nữa mơ xa
đêm nghe tiếng à ơi từ con sóng
đá chợt hỏi: bao lâu rồi dệt mộng ?
bao lâu rồi niềm nhớ đến dâng tràn .

Như nỗi buồn giống từng vết dầu loang
theo sóng nước lan xa – rồi bất trị

con Dã tràng cũng một lần đã nghĩ
ngọn ân tình là đỉnh của lầu mơ
nên cố xây trong tin tưởng dại khờ
để gục chết khi sóng cuốn lầu đi mất .

Anh hoá thân màng sầu là sự thật
“ngàn năn chờ không thấy bước chân qua”
khi nỗi đau có lúc chợt vỡ oà
vần thơ bỗng gãy đôi từ buổi đó

Có một lần thêm một lần mơ nữa
Em vô tình nhưng đá vẫn hoài trông .

Ngày 3 tháng 2 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Em và viên đá đợi



Em có mặt trong trăm ngàn lần góp nhặt
chiều đi qua con nắng vô tình rơi 
bụi thời gian vương đầy nơi đáy mắt 
cũng như lần bỏ rơi lại cuối đời .

Anh viên đá dẫu bên đường vẫn đợi 
dấu chân xưa có lúc sẽ quay về 
trong tình trường hụt hẫng tầm tay với 
nên con tim vết ngọt đâm – tái tê . 

Em gót ngọc trong cung vàng rực rỡ 
đời điễm trang bằng hạnh phúc ngôi cao 
như Nữ hoàng không một lần để nhớ 
bỏ bên đời một kẻ thấm thương đau . 

Anh hạt cát từ vỡ vụn của đá 
mặc cho giòng sông nhỏ cuốn đi xa 
tương tư sầu lang thang nơi xứ lạ 
chờ một lần dấu chân cũ bước qua . 

Em vẫn cứ vô tình xa rời mãi 
chiều bên phố như kẻ lạ không quen 
anh viên đá có con tim đau tê tái 
ôm ngàn năm hình bóng cũ không quên . 

Ngày 4 tháng 2 năm 2004 
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn 

Bài thơ cho em xa



Em không chiụ gọi anh bằng chú 
vì tiếng chú như có chút lạ xa 
tuổi em đã qua rồi để vòi quà 
mãi mơ mộng bên ô cửa đại học . 

Em không thể gọi anh bằng bác 
nghe thật già ,thật nhạt buổi làm quen 
tuy em còn cặm cụi với sách đèn 
nhưng ai cấm em làm thơ mơ mộng .

Em chỉ muốn gọi anh là bạn 
cho buổi đầu đỡ chút cách xa 
cho anh thấy mình chưa hẳn đã già 
sao cứ mãi buộc người ta như thế .

Em không đành gọi anh Hoàng đế 
vì cung son đã có Nữ hoàng 
anh xe cát mang thân con Dã Tràng 
xây lầu mộng chiều buồn trên cát trắng . 

Và lâu dần em gọi ANH – thân lắm 
chia buồn vui ấm lạnh giữa đôi bờ 
nhưng lầu cát sụp đổ có ai ngờ 
con Dã tràng giam mình trong cát trắng 

Ngày 14 tháng 1 năm 2004 
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn 

Sầu vương

 

Gởi sầu lại
bước chân đi
bao nhiêu nuối tiếc
được gì
mai sau
nữa xuân
thắm cánh
hoa đào
nắng vương
đầy ngõ
mà sao
hồn buồn .
dối lòng
ngăn giọt lệ tuôn
từng đêm
mong nhớ
sầu vương
một mình .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 28 tháng 3 năm 2002

 

Phố Quen – Lạ

 

Em hỏi anh :
Phố nào là phố cũ
phố nào chiều lá ngủ trên vai
phố nào trưa đường hun hút bóng dài
phố nào đỏ cánh phượng đầu mùa hạ
phố nào quen
và phố nào lạ ????

Anh ngập ngừng :
Phố nào cũng lạ ,cũng quen
phố bây giờ góc nhỏ không biết tên
phố không có đường Hoà Bình thuở trước
phố mang xa kỷ niệm ngày xưa ước
phố dửng dưng cành phượng tím khác màu
nhưng nói lạ
Phố không lạ với thương đau
phố bao mùa đã cùng anh là bạn
như hôm nay
chiều hè đếm ngày tháng
gốc phượng già
tuy không đỏ màu hoa
anh vẫn có phố Cần trong gần gũi .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 12 tháng 6 năm 2003

 

Theo giòng thơ Hạ xưa

 

Anh lạc bước trôi về năm tháng cũ
thuở vần thơ còn gượng gạo – dấu tình thầm
màu mực tím trang vở hồn ấp ủ
nắng hạ buồn tiếng ve gọi xa xăm .

Nắng có nhớ ? Những con đường quen dấu
trưa lang thang thấm giọt mồ hôi dài
ghé Thị Điểm mát ngọt ly đá đậu
nhặt phượng rơi nhẹ xếp cánh bướm bay .

Gió có nhớ ? chiều Ninh Kiều tóc rối
nghiêng dáng nhỏ bờ vai xoã buông lơi
bến vắng thưa hai đứa chưa về vội
con đò muộn nhẹ tách bến xa rời .

Theo giòng trôi Thu …một lần đến sớm
quyện vào thơ từng nét chữ hình hài
nắng Hạ vàng tìm về xưa phiền muộn
trong tình em anh nhận đủ đắng cay .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 11 tháng 6 năm 2003

 

Previous Older Entries Next Newer Entries