Đời vẫn còn thơ

 

Ta biết làm sao , dấu đọa đời
khi bao ước vọng tự buông lơi
để ngày qua buổi không còn nắng
gió giũ thân tàn đến rã rời .

Thuở còn gom nắng ươm mơ hồng
cánh phượng thắm say đơm nụ bông
ta biết mai sau tương nỗi nhớ
nên câu ẩn ngữ hóa chờ mong.

Để giờ khi đợi gió đông ,xa
cái rét căm căm nhắc nhở , già
đợi nắng hạ hồng chưa trở lại
tự mình hoài vọng tháng năm qua.

Cũng may hạnh phúc -còn nguồn mơ
còn suối mộng trôi ra bến chờ
mượn chiếc lá vàng ta khắc chữ
thả theo giòng nước đôi vần thơ .

Ta biết làm sao chia ngọt bùi
khi đời đã chẳng trọn niềm vui
đành cho huyễn mộng hành thân xác
hỏi thú đau thương có tuyệt vời?

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Jan 11, 2007 11:49 am

Bỏ rơi ta đi em

 

Kính hoạ bài “Ly Khúc Tháng Giêng ” của thi sĩ Châu Thái Lê

Ta đã lần về những vết tích xưa
buổi tàn đông ngồi nhìn mưa chờ nắng
khi cuộc tình quấn lên vành khăn trắng
câu vọng cổ chừ thống thiết bi ai .

Bỏ rơi ta đi em , nhìn về phía tương lai
trăm bài thơ chỉ đong đầy kỷ niệm
tiếc nhớ gì , trân quý gì mà tiết kiệm ?
đời trăm năm lẻo đẻo chút nợ duyên .

Ta đau thấm theo năm tháng triền miên
nhưng sẽ hứa không vì em mang hận
nếu có trách , chỉ trách số ta lận đận
đem hết tin yêu dâng tặng riêng người .

Ngày mai này ta cũng gắng gượng cười
giấu nhân thế những giọt rơi nơi khóe mắt
trước mọi người ta không bao giờ khóc
dù đau thương phủ lấp thân xác mình

Bỏ ta đi em , hướng về buổi bình minh
đời vẫn đẹp và em còn vẫn đẹp
tiếc gì tên nghèo kiết xác trong ngõ hẹp
chỉ mang cho em toàn nỗi muộn phiền .

Ta bây giờ tỉnh hơn những lúc điên
biết nhớ lại rằng mình đang cần cơm áo
ta xin quên nếu có cuộc tình giông bão
để quay về tự lo chính bản thân mình

———————-
Ly Khúc Tháng Giêng

Thơ hết rồi vị ngọt những mùa xưa
đời lăn lóc rụng bên ngày mưa tháng nắng
vắt cạn hồn ta cũng buồn như đông trắng
làm điệu vần băng giá lạnh lòng ai

lê lết chợ đời, túng quẫn tương lai
ta rao bán , tiêu xài dần kỷ niệm
em vẫn ngu ngơ học đòi người tiết kiệm
mùa yêu tàn dè xẻn chuyện nợ duyên

bước vào đời từ giông bão triền miên
ta ngao ngán bỡi dư thừa niềm uất hận
người có lúc, người thì hoài lận đận
ta hết tin ta sao còn dám tin người !

một ngụm đắng cay hớp sau mỗi nụ cười
lần quay mặt là lần dấu che nước mắt
lì lợm chán, ta tập tành ngồi khóc
như đêm nay , nhỏ lệ khóc thương mình

mai bỏ đời làm đêm bỏ bình minh
em nhớ giữ lại cho mình nắng đẹp
đời đen tối lấn hồn ta hạn hẹp
cố mở toang ra cũng chỉ thấy muộn phiền

mai bỏ người ta trở lại chứng điên
chỉ còn biết khóc cười theo cơm áo
thơ tháng giêng, lòng ta đầy giông bão
viết cho ai , nghe giá lạnh hồn mình ……

Ctl Jan 10/07

Châu Thái Lê
Wed Jan 10, 2007 1:47 pm

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Jan 10, 2007 7:02 pm

Chúc em hạnh phúc **

 

Hoạ bài ” Thơ Tình Cho Sư Phụ – 14 ” của THN

Giòng sông đẩy con thuyền xa bến cũ
còn nhớ gì chút kỷ niệm ở hai bờ không ?
điều cũng đến, rồi em cũng theo chồng
bỏ lại cả trời xanh vương một thuở .

Những trách hờn của ngày xưa mà ngỡ
vẫn đâu đây quanh quẩn đời nhau
nhưng đã không chỉ sót lại thương đau
nên có lẽ lần gặp sau đầy ngượng ngập

Lần này thôi, cung đàn đã trật nhịp
giấc tương tư không còn đến đêm đêm
em theo chồng trong hạnh phúc ấm êm
càng ấm nữa khi có con kêu má má

Riêng nơi đây , phố đông người rất lạ
ánh sao trời đã quá xa xôi
hình như định mệnh buộc trói thân tôi
bước quay mặt không còn đường trở lại

Dấu vết đời , vệt dài xe đỗ ngã
cánh diều căng cũng đứt chỉ để băng
chút còn lại , lời nhắn với em rằng
hãy quên đi cho cuộc tình đang xây mới

** Viết giùm cho Thầy tượng người nước đá Ôn-Tà
————————–
Thơ Tình Cho Sư Phụ – 14

Tháng ngày mới, tình cũng vừa đủ cũ
Núi sương mù, thấy có nhớ đệ tử không?
Mai xuất giá, đeo nhẫn mà theo chồng
Đổi họ, hàng, đổi cả tình một thuở

Sư phụ ơi, đã bao lâu mà đệ tử ngỡ
Như hàng thế kỹ mình cách xa nhau
Con chữ bây giờ cũng trở niềm đau
Giấu sắc, huyền cũng trở nên ngượng ngập

Lời thơ bây giờ không khiến tim đi trật nhịp
Không đủ làm đệ tử thức từng đêm
Thơ độ rày đã hết vỗ được giấc êm
Mà thơ đã làm nóng rang đôi gò má

Mai gặp nhau đừng coi như người xa lạ
Đừng nhìn đệ tử bằng ánh mắt xa xôi
Đừng xưng với đệ tử hai chữ, “cô, tôi”
Đừng quay mặt bước đi không ngó lại

Sư phụ ơi, dù mai đời có nghiệt ngã
Có xua đuổi lòng đến chổ lạnh băng
Thì thầy đừng quên và nhớ cho rằng
Ngày tháng mới, nhịp tim đệ tử không mới

THN
Sun Jan 07, 2007 6:56 pm

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Jan 08, 2007 7:02 pm

Lạc hương hạ nồng

Đếm từng tiếng lá thở than
hình như sầu rụng xuống ngàn theo chân
câu thơ nối kết chữ, vần
để sợi tơ lòng rối chỉ vào nhau
Một vùng trời nắng ngã màu
mây buông xuống lũng núi cao hững hờ
thời gian đọng lắng , niềm mơ
tương tư rũ nhánh đợi chờ mong manh
ngoài kia biển vẫn thẫm xanh
sao lạc bên gành con Dã Tràng đơn

Đếm từng cánh gió nhẹ vương
lời thì thầm trổi như dường ru nhau
tàn đông nắng cũng nhạt màu
để ghềnh đá phải hư hao xói mòn
dấu tình loang vết chân son
nghe nghiêng nghiêng nặng mất còn đục trong
Dã Tràng ngơ ngẩn giữa giòng
nên chiều rơi chút sắc hồng lẻ loi
hương mùa lén giấc qua rồi
còn trơ lại những đơn côi giữa đời .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Jan 09, 2007 12:42 pm

Lời tự tình buổi đông

 

Như thoáng chốc những rộn ràng mùa lễ
trôi quá nhanh trên ngọn của ngôn từ
tiếng chuông ngân còn lại chút âm dư
để nhánh đời trĩu xuống giòng tất bật.

Về nguyên thủy với áo cơm là sự thật
bao ước nguyện theo lời khấn bay xa
đường thiên lý trước mặt, cội rễ già
lại năm nữa vừa qua ,chồng thêm tuổi.

Có đôi khi tiếng thở dài tiếc nuối
mà tuổi xuân chẳng trở lại bao giờ
hành trang đời vỏn vẹn mấy vần thơ
mai mốt này biết còn hay tự huỷ ?

Một gia tài không người ngoài trân quý
như lời Thánh ca cho kẻ ngoại đạo, vô thần
như xã hội hiện tại đã chẳng cần
vì tất cả chưa lần đổi thành cơm áo.

Và thoáng chốc có lẽ là mộng ảo
đếm thời gian để con chữ xoay vòng
nắng bên ngoài còn ngủ muộn buổi đông
nên cái lạnh mãi chiếm ngự nhân thế

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Jan 08, 2007 3:56 pm

Có hiểu thấu không em ???

 

Kính hoạ bài Khai bút của thi sĩ CTL

Có hiểu thấu không em

Qua đến mùng bốn mới hỏi thăm em
vì anh còn bận chip cứng tay mềm
còn trong dòng chảy tràn đen đỏ
mà mới lần đầu anh được làm quen …

Nơi đó giao thừa có thức để đếm không em ?
anh bỏ áo bông quăng cả chăn mền
mà sao trong lòng hình như có lửa
mặc dù bên ngoài vừa đúng nửa đêm .

Anh úp lòng tay vào tim cầu nguyện cho em
khi ở chung quanh sáng rực ánh đèn
khi trên bàn bày ra đủ màu xanh đỏ
riêng anh, em ơi ! chỉ thấy toàn là đen

Không lúc nào bằng lúc này , nhớ em …
anh giận cho cái điện thoại cũ mèm
vì đã bao lần không nhận được
để miss những lời rất cần của em .

Có lẽ bắt đầu với năm mới bon chen
biết làm sao , đành thôi gỡ phận hèn
túi trống tay trơn rồi đời cũng cạn
em ơi ! có hiểu thấu không em ????

—————
Khai Bút

Hỏi Thăm

Năm mới, bên kia có gì vui không em ?
tết ở đây , rượu đắng môi mềm
năm cũ vừa đi, chưa kịp bắt tay chào năm mới
anh say khướt trên nỗi buồn như đã quen …. !

nơi đó giao thừa có lạnh lắm không em ?
ừ, mùa này em nhớ đắp thêm mền
anh thì vẫn co ro như con chó tìm chổ nằm bên bếp lửa
mà tro than đã tàn từ lúc nửa đêm …

năm mới rồi, mơ ước gì không em ?
còn anh, hì …. đời tối tăm như chạng vạng chưa lên đèn
ngoài kia người ta đang tưng bừng pháo tết
mình giống đóm hoa đăng tàn rụi giữa đêm đen …

anh viết đôi hàng chúc năm mới cho em
sáo ngữ thường thôi, câu chữ cũ mèm
biết đâu chừng lần tới anh chúc tết
sẽ viết : ( chúc em cùng chồng hạnh phúc mãi nhé em ! )

năm mới của anh chắc vẫn là bon chen
là nhục là vinh theo cuộc sống thấp hèn
có gạn đục, lóng trong thì đời dần cũng cạn
thôi cứ mặc, hết năm này thêm năm nữa đi em …!

Ctl
Jan 01/07

Châu Thái Lê
Mon Jan 01, 2007 6:13 pm

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Jan 04, 2007 2:19 pm

Đồng hành

Từ đêm nghe thở – tiếng thơ
sương khuya còn đẫm canh chờ giao thoa
Nàng công chúa của ngàn hoa
vàng khoe sắc thắm nhập hòa sắc son
vẵng xa đưa ,pháo nổ giòn
giao thừa ,ừ nhỉ ! đêm còn chưa qua
Ta thêm tuổi nữa , đã già
Thơ thêm tuổi nữa lụa là chăng thơ?
em mang áo mỏng đợi chờ
giữa đêm Nguyệt vắng bơ vơ lạnh buồn
Bạch Mai một cánh nhẹ buông
rơi trên vai áo dâng nguồn thơ say

Từ đêm nghe thở tiếng dài
rượu nồng vẫn đấy dáng xưa đâu rồi
nếm cho thêm đắng vị môi
chút gì xót lại – đơn côi ngập tràn
lần tay đã bấy mùa hoang
con chim Di vẫn nặng mang nỗi niềm
giao thừa sương phủ màn đêm
câu thơ chúc cũ ngỡ quên – trở về
vần say xếp lại đam mê
dấu còn in dấu , lối về ngã nghiêng
gom buồn vào chốn tư riêng
mới hay năm cũ cùng tơ duyên đồng hành

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Jan 31, 2006 2:57 pm

Nắng xuân mơ

 

Nắng len nhẹ qua hàng cây trơ lá
giọt ấm hồng định sưởi trái tim hoang
hai mươi năm lang thang nơi xứ lạ
nhặt từng chiều xuân ai bỏ bên đàng.

Hình như lạnh vẫn còn đâu đây đọng
khiến vai gầy run rẫy giữa trời xuân
cành đào trơ vừa vươn mầm sự sống
trong gió lay còn thoáng chút ngập ngừng.

Nắng chưa ấm nên hồn còn say ngủ
đang cuộn tròn trong hơi lạnh của đông
công chúa Lan lén đâm chồi nở nụ
nhắc xuân về dù cố giấu bên lòng.

Hình như ta đã từng ngày lạc bước
chợt nhận ra mình mất dấu mộng đời
thiên thần rơi tả tơi ngàn điều ước
xuân có hồng thì cũng vậy em ơi !

Nắng phố lạ vàng ươm mơ nỗi nhớ
bóng in đường chân lỡ vẫn bước hoang
hỡi mùa xuân sao lại về nhắc nhở
làm đau thêm cánh chim nhỏ lạc đàn.

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Jan 25, 2006 7:08 pm

Mượn lời em

Mượn thơ cho dấu tình riêng
ru Trăng để những muộn phiền tan đi
như đêm nay, khuyết mảnh si
thuyền Trăng đầu ngọn chở đầy bóng Thơ
mái chèo buông thả đợi chờ
với tay nắm lấy ,hoang sơ tràn vào
em buông tóc xoã nghiêng chao
theo tương tư đến lén trao nụ tình
đông tàn đậm nét nguyên trinh
đậm màu tuyết trắng in hình đầu xuân
Bến Sông Mây thả ngập ngừng
thuyền Thơ như cũng ngại ngùng dưới Trăng

Mượn lời em , đã nhiều lần
đến như con chữ vướng chân lối vào
để đêm Nguyệt khuyết chiêm bao
nghe lời gió hát nhẹ trao hương nồng
nghe thoang thoảng giữa lạnh đông
chút tình ấm lại mở lòng đón xuân
từ nơi tuyết lạnh trắng ngần
mang thơ em cũng buâng khuâng tìm về
cầu Ô nối những say mê
để đêm Nguyệt cũ cận kề Trăng nay
Nhưng không !!! gió đỗ nghiêng cây
chiêm bao chợt tỉnh , anh say nữa rồi

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Jan 24, 2006 12:49 pm

Sáng nay

 

Sáng nay vừa trở lại
thằng xếp giỡ thói đì :
“máy in hư không chạy
mầy chịu khó ngồi ghi ”

Trời !!! cả đống hồ sơ
chứ đâu phải bài thơ
mà ngồi ghi từng chữ
đọc thôi mắt đã mờ.

Hỏi sao không kêu sửa
nó bảo gấp quá rồi
không còn đường chọn lựa
đành đì mầy viết thôi.

Trong chuyện xưa Thần thoại
có đàn bồ câu ngoan
giúp nàng Tấm một tối
được bước vào cung vàng.

Còn ta bây giờ thãm
đầu óc còn quay quay
bị xếp đì chẳng dám….
ngồi viết như lên mây.

Sáng nay vừa trở lại
nỗi niềm còn riêng mang
thằng xếp và cái máy
đầy thân đến ngỡ ngàng.

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Jan 23, 2006 3:16 pm

Previous Older Entries Next Newer Entries