Mùa hạ nắng

Mùa đã nắng hoa vàng không còn nữa
gió thổi tung từng cánh héo lưng trời
Anh một mình giữa thung lũng ,buông lơi
muốn có được bức hình cùng hoa nắng .

Giòng đời trôi mang hành trang chất nặng
góc kỷ niệm còn lại chút chơ vơ
xếp lặng lẽ theo đau nhớ , vần thơ
chạy đuổi bắt trong đợi chờ vô vọng .

Thảm hoa vàng kiếp luân hồi ,cuộc sống
mùa đuổi mùa hoa trở lại một lần
như cầu Ô vẫn có được bước chân
không như anh mỗi mùa đi xa mãi .

Mùa hạ nắng thảm hoa đã vàng cháy
anh bây giờ đếm lại từng tháng năm
hơn nửa đời còn len dấu âm thầm
chợt ngơ ngẫn khi chiều buông xuống phố .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 17 tháng 6 năm 2004

Giữ cho em mãi bình yên

“Nếu được ước trở lại thêm lần nữa”
mộng thi sĩ vẫn làm – để cho em
thiên thần xưa không giữ tròn lời hứa
bỏ qua đi – chiếc lá rụng bên thềm !

Điều ước cũ “thiên thần đến từng đêm”
chừ gãy cánh hai mươi năm không trở lại
chờ bao lâu – hoa tàn – đời con gái ?
nên qua cầu tìm hạnh phúc cho riêng .

Trong con tim chôn giấu chút muộn phiền
chiều gặp lại phố Cần tràn nỗi nhớ
em yên vui nhưng đời anh còn nợ
lỡ vay rồi phải trả – ai nhận đây ?

Em vì anh bỏ mất tuổi thơ ngây
chút còn lại xin giữ cho tròn đạo
nhắc điều ước xưa làm tim rướm máu
mai anh về sóng gió ngập đời em .

Là thiếu phụ ôm con đứng bên rèm
đâu còn nữa “Thiên thần” và điều ước
anh mang nợ cả đời không trả được
điều có thể làm …
là giữ cho em mãi bình yên

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 15 tháng 6 năm 2004

Khác nhau hạnh phúc

Chữ hạnh phúc giống nhau từng nét
dù ở đâu vẫn đẹp thiên thần
từ em xa , cũng lại gần
từ anh nhớ,có bước chân vẫn tìm

Anh hạnh phúc trái tim mở ngõ
lối đi vào chỉ có riêng anh
không than những thứ trời dành
lặng trong thinh vắng ngắm cành hoa đêm

Em hạnh phúc bên thềm lầu cát
đường tương lai từng bậc thênh thang
vui trong nhung gấm son vàng
giữ đời từng bước cao sang với đời

Nên hạnh phúc hai nơi phải khác
không lựa là đổi chác được đâu
tự mình anh chẳng mong cầu
chọn riêng hạnh phúc cho dầu đắng cay

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 13 tháng 6 năm 2004

Vẫn ở sau em

Anh vẫn ước có lần em trở lại
cùng vần thơ dệt với cảnh bình yên
chiều đẩy đưa từng chiếc cánh muộn phiền
bay xa mất cho tư riêng đọng lại .

Anh vẫn biết cuộc đời là giòng chảy
bến mơ là điểm đến của bao người
nhưng anh mặc ,chỉ cần em có nụ cười
không thiết tha chút xa xăm ảo tưởng .

Nếu em biết lần té đau gắng gượng
đứng lên đi,anh vẫn ở sau lưng
nhìn em vui, rồi vỗ tay reo mừng
dù anh biết chưa lần em quay lại .

Anh đã hứa thì trăm năm giữ mãi
sẽ cùng em trang trải những vui buồn
cho dù xa anh vẫn nhớ em luôn
vẫn cầu mong cho em nhiều hạnh phúc .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 14 tháng 6 năm 2004

Mừng cho em

Giấc mộng xưa được trở thành thi sĩ
theo Thiên thần ru giấc ngủ từng đêm
cho em yêu không còn những mộng mị
ngôi nhà tranh với cuộc sống êm đềm.

Anh bây giờ trở thành tên lãng tử
“vần thơ buồn chỉ dệt để cho riêng”
gối vào đời từng nét nhỏ muộn phiền
hai mươi năm vẫn còn nguyên nỗi nhớ.

Thuyền sang sông chỉ mình anh mang nợ
bến tương tư con nước vẫn lớn ròng
chỉ riêng anh mãi trôi giạt ra sông
bỏ lại bờ cách xa ngàn hải lý.

Anh bây giờ vẫn chưa là thi sĩ
tóc bạc rồi nhưng viết cứ buâng quơ
nếu gặp lại chắc em sẽ không ngờ
và có lẽ không nhận ra anh được nữa.

Anh bây giờ đắng lòng cùng lời hứa
mừng cho em đã yên phận đời thường….

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 12 tháng 6 năm 2004

Giữ chút bình yên

Anh cố viết đủ trăm bài thương nhớ
cho dù em không nhận nữa bao giờ
đời bận rộn còn gì để mộng mơ
nét nghiêng nghiêng hết trải dài trang giấy.

Anh đã tặng cho riêng mình em đấy
nhận hay không tùy hoàn cảnh ,cuộc đời
hai mươi năm từ giông bão ra khơi
anh mất hết chỉ còn vần thơ lỡ.

Kiếp con tằm với ngàn dâu đã nợ
chữ ân tình xin giữ lại cho nhau
để bây giờ và cả đến ngàn sau
không hối tiếc khi nhắc về ngày cũ.

Anh cứ yêu dù một mình cũng đủ
dù một mình cũng hạnh phúc cho riêng
anh sẽ cố không gây thêm nữa muộn phiền
để em yêu bình yên trong cuộc sống.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 11 tháng 6 năm 2004

Tìm quên tìm nhớ

Chiều chậm xuống bên đời lữ thứ
từng câu thơ xếp chữ thêm sầu
nỗi buồn gởi tận nơi đâu
hạt vương theo hạt cơ cầu chực rơi

Mang nỗi nhớ nửa đời vẫn nhớ
tìm lãng quên ân nợ mãi về
phải đâu chẳng biết say mê
nhưng đem thay thế – nảo nề thêm thôi

Có lúc thử chuyển ngôi thần tượng
mang hạ xa dáng phượng lại gần
định là dừng lại bước chân
ngựa hoang có lúc cũng cần về suôi

Nhưng vỡ mộng ngọt bùi chẳng thấy
đồng cỏ xanh vàng cháy khô cằn
gục đầu lảnh tội ăn năn
cây cong cũng sợ như lần bị tên

Đành trở lại tìm quên tìm nhớ …

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 10 tháng 6 năm 2004

Vết cũ đường xưa ?

Nếu quên được con đường cũ hạ vàng
trưa nắng đổ dáng mồ hôi đẫm ướt
thì em ơi ! chiếc cầu duyên Ô thướt
không mỗi năm đem nối lại một lần .

Nếu quên được và lãng tử dừng chân
để hạ hồng đổi ra mùa Thu tím
thì em ơi ! bao trái tình đều ngọt lịm
và nhân gian đâu có kẻ phải thương đau.

Anh đã có những năm tháng hư hao
những trăn trở của bao lần đổi mộng
mà em ơi ! trong đời thường cuộc sống
ngôi nhà tranh không chứa được tim vàng .

Nếu quên được một lần hết đi hoang
con dã thú có nằm yên trong lồng cấm
hay em ơi ! bước chân lại phải dẫm
trên dấu hằn vết tích cũ thân quen.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 9 tháng 6 năm 2004

Quên dần

Anh đã mất thãm hoa vàng vì nắng
mùa hè sang mang trống vắng lạ thường
không ve sầu tấu lên khúc yêu thương
hàng phượng tím dưới down town vẫn nở .

Trốn chạy hoài khi một lần vương nợ
dấu hằn xưa vẫn in lối từng chiều
gởi về đâu dù chỉ một niềm yêu
dù chỉ của trái tim đang vỡ nát .

Có nhiều khi ngồi yên nghe biển hát
nhìn hải âu tối lạc gọi nhau về
anh thờ thẩn như kẻ còn ngủ mê
trong trống vắng gọi tên em xa mãi .

Thãm hoa vàng Cali mùa nắng cháy
còn không em nỗi nhớ của hạ nào
đã một đời mình gieo khổ cho nhau
từng năm tháng quên dần mình tóc bạc .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 8 tháng 6 năm 2004

Lời anh viết

Lời anh viết trong vần thơ em đọc
từ con tim đã rách nát rã rời
viết cho riêng và viết cả một đời
không trốn chạy những gì được, mất.

Nhớ về xưa một bóng hình là sự thật
hai mươi năm vẫn thấm mãi nỗi đau
mỗi ngày qua trong ký ức nát nhàu
chiếc áo xanh đổi tím còn nguyên đấy.

Đời tha hương nợ áo cơm đưa đẩy
nợ ngày xưa cộng lại đến ngập đầu
anh mơ gì trong cuộc thế biển dâu
khi vẫn mãi với hai bàn tay trắng .

Lời anh viết chứa đựng nhiều cay đắng
nhưng xin em,em hiểu chỉ cho riêng
nếu lỡ như Người đọc vướng muộn phiền
hãy thứ lỗi cho tội vô tình gieo khổ.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 7 tháng 6 năm 2004

Previous Older Entries Next Newer Entries