Đừng mộng nữa em

 

(hoạ bài “Thơ Tình Cho Sư Phụ – 9 ” của THN)

Thầy im lặng vì muốn em kín ngõ tương lai
đóng đường cũ cho hết lần thăm viếng
mà em vẫn khư khư ôm chuyện ngày xưa ấy
thuở vô tình chỉ nhắc em kết âm .

Bỏ đi em đừng đọng buồn tháng năm
đừng bên đèn nghĩ về thương , về nhớ
duyên nợ chăng ? hay chỉ là kiếp số
mà viên thuốc thần là chuổi thời gian .

Cuộc sống em đôi khi có chút nhàm
nhưng hạnh phúc hơn người vì không lo cơm cháo
Thầy cũng biết nhiều khi em chao đảo
nhiều khi không ngọt canh những đêm mưa

Nhưng em ơi ! nên giữ đạo cho vừa
mộng mơ thêm sẽ thành ra thái quá
trái tim em không cần phải vá
cũng không cần bao bọc bỡi vần thơ

Em hạnh phúc ,điều đó khỏi nghi ngờ
hãy mở lòng đón về đi , cho kịp
bước song hành em đã gần đúng nhịp
chỉ cần bỏ mộng mơ thì tất cả sẽ qua ….

————-
Thơ Tình Cho Sư Phụ – 9

Sư phụ ơi, hiện tại buồn mới nghĩ đến tương lai
Dĩ vãng đẹp người ta hay thăm viếng
Có lần nào thầy trở về chốn ấy ?
Nơi có cô học trò tập tễnh viết cho vần âm

Đệ tử bây giờ ngồi đếm nốt tháng, năm
Viết từng bài thơ cô đọng lòng thương nhớ
Để tháng mười một không là con số
Mà khúc mắc cho đệ tử đi ngược thời gian

Bởi tại hôm nay cuộc sống quá chán nhàm
Sáng vào sỡ, chiều lo toan cơm cháo
Thế lắm lúc cũng nghe lòng chao đảo
Khi vô tình trời lại trở cơn mưa

Sư phụ ơi, thương biết mấy cho vừa
Ngày đệ tử ý từ vụng về quá
Ngày thầy bắt thức từng đêm để vá
Khoảng trống trong lòng bằng cách viết thơ

Khuya đêm nay đệ tử thật không ngờ
Quá khứ ập về trở tay không kịp
Bên ngực trái từng bước chân trật nhịp
Đệ tử viết thơ tình để lọc chuyện ngày qua

THN
Thu Nov 16, 2006 11:02 pm

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Nov 17, 2006 3:59 pm

Nói nhỏ em nghe

Đêm qua trời lạnh nằm co
thấy mình rảo bước đi dò lô- tô
bỗng dưng đôi mắt như mờ
sáu con số nhảy trong tờ giấy in
tim rung loạn nhịp bình bình
đôi chân muốn ngã thình lình chốn đông
cố lòng nên giữ , dặn lòng
chẳng cho ai biết kẻo không uổng đời.
lén như kẻ cướp được lời
mở xem lần nữa mĩm cười tự tin.
Từ nay cuối đoạn viễn trình
phần đời còn lại quang vinh đây rồi.

…Này em ghé lại đây ngồi
kề tai anh kể nhỏ thôi, chuyện này
hứa rằng chỉ có em hay
không cho ai biết anh đây làm giàu
sáu con số đó khớp nhau
như trầu , vôi quyện với cau đỏ hồng
từ nay sẽ hết nhọc lòng
nợ cơm , nợ áo trả xong lúc này
kề tai chỉ kể em hay
rồi mai tay nắm trong tay giữa đời
bỗng đâu cơn gió lạnh người
làm anh thức giấc mất tờ lô- tô

Kể em chuyện chỉ là mơ …..

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Nov 16, 2006 7:01 pm

Mùa lá vàng rơi

 

Mùa lá vàng rơi chẳng tịnh yên
hơi sương se lạnh ướm ưu phiền
đầu đông con nắng vàng vọt quá
thèm bước hạ hồng gởi chút duyên.

Nép dưới tàn cây đưa nét vẽ
dáng buồn tóc xõa mắt xa xăm
trông về phương đó giọt lăn nhẹ
lén giấu tương tư , lén khóc thầm.

Rồi dưới khung tranh đề vẫn vơ
câu thương, câu nhớ đọng thành thơ
bao từ , bao ý , bao ẩn ngữ
nét cảm đồng nhau cùng đợi chờ .

Mùa lá vàng rơi đọng nỗi niềm
bước đời đưa đẩy lạnh lòng thêm
mỗi lần Thu vắng theo mùa lá
lạc dấu chân xưa nhưng vẫn tìm .

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Nov 17, 2006 1:15 pm

Nỗi nhớ nhập nhằng

 

Hoàng hôn phủ bóng xuống triền đồi
nỗi nhớ theo mây lãng đãng trôi
phương đó mưa đầy em có gởi
giọt buồn qua tận bến đơn côi .

Đơn côi bến đợi thuyền xuôi về
vũng mắt giọt ngâu lạnh tái tê
giọt rớt xuống đời mưa bến cạn
giọt vương lên tóc chừng say mê .

Say mê mấy nẽo lỡ hành trình
đêm lạnh hoang liêu giữa lặng thinh
ngõ cũ khôn về , đường mới lạ
đồi cao , lũng thấp chỉ riêng mình.

Riêng mình bóng nhỏ giữa hoàng hôn
nghe tiếng đau thương réo gọi hồn
chìm đắm trong miền hoang mạc tủi
tương tư dỗ giấc những đêm buồn .

Đêm buồn nỗi nhớ đọng khung sầu
mưa rả rích rơi từng giọt ngâu
mưa dắt tiền thân về hiện tại
nhập nhằng không biết phải về đâu !!!

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Nov 14, 2006 5:05 pm

Tự nghìn trùng

 

Tự nghìn trùng rức ray bao nỗi nhớ
khi ngày đêm cứ thay phiên nhau hoài
vừa mới hứng bóng con nắng đổ dài
lại phải đóng khung đêm vào trong ảnh .

Thả tay trơn giọt mưa đày giá lạnh
phố đêm nhòe những chiếc lá nằm im
mặn ngọt đời chạy quanh quẩn kiếm tìm
môi cắn đến máu hồng rươm rướm chảy

Ngày vừa qua, đêm về giấc mơ lại
hồn chín rũ nỗi đau cũng nát nhừ
đam mê xưa giờ chứa đựng hình như
hình như cũng hình như vừa ngã gục …

Tự nghìn trùng con đường dài hạnh phúc
là ngày đêm thay phiên đuổi bắt đời
giữa cuồng điên một bóng ảnh vừa rơi
chao nghiêng ngã nhập vào hồn cánh lá

Để rồi khi rớt xuống đời ,xứ lạ
bóng ảnh và hồn đi ngược dốc đam mê
lá tìm nguồn tự động quay bước về
còn bóng ảnh rã rời tan từng mảnh.

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Nov 13, 2006 3:48 pm

Ngập ngừng bến mơ

Ngập ngừng giọt đọng trên cành
mây giăng ngõ nắng vòng quanh chân trời
phải chăng nỗi nhớ đang rơi
chạm đời mộng vỡ hai nơi giang đầu
bờ tương bến đã thấm sầu
heo may đã lạnh nhạt màu phấn son

Góc mơ chìm giữa hoàng hôn
mây mang bóng nước ru hồn về xưa
tháng nào trời bắt đầu mưa?
tháng nào hạ vắng đủ vừa hương yêu?
để nay hơi lạnh sương chiều
đếm ngày sớm muộn , đếm chiều sang đông.

Ngập ngừng nhưng vẫn tương đồng
gió mưa hòa quyện giữa giòng đời trôi
tháng năm như trở lại rồi
khi mây xám ở bên đồi vướng chân
bờ tương bến ước được gần
để khi mưa gió ” vẫn cần có nhau “

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Nov 13, 2006 6:56 pm

Bên hoa đêm tàn Thu

 

Đêm ngự bên Hoa vương bóng Nguyệt
nghiêng hồn con chữ giữa khung mơ
để khi thân ảnh vờ say khướt
lén dáng ngọc ngà đến dệt thơ .

Theo dòng hư ảo nét say cuồng
thoáng dáng ai ngang tóc xõa buông
chợt vỡ bừng lên ngàn cánh mộng
ngôn từ chẳng kịp thốt lời thương

Nên giữ hương men tình ái lại
hòa thêm chút mật ngọt thơm nồng
nếm đi khát vọng còn vương mãi
giữa buổi Thu đi chớm lập đông

Rồi ngã vào dòng thơ rất thơ
để từng con chữ ghép mong chờ
để câu thương nhớ say men dậy
thân ảnh chừng như đã dại khờ .

Vẫn ước bên Hoa say bóng Nguyệt
mà vầng dương ló dạng chân mây
nên đành gom hết ngàn tha thiết
giấu lại chờ đêm mới tỏa bày .

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Nov 10, 2006 11:36 am

Góc nhân gian buồn

 

Giòng đời trôi trên thăng trầm vinh nhục
đôi vai gầy không gánh nổi gió sương
nên mộng yêu là xa xí phẩm mơ thường
mái nhà tranh tim vàng chỉ còn trong cổ tích .

Trong đêm lặng lắng nghe từng nhịp đập
cũng con tim mà loạn nhịp lâu rồi
rượu cho say , rượu bạn với đơn côi
treo nhánh đời ngược đầu từng nỗi nhớ.

Khi thả xuống chung quanh toàn chủ nợ
từ cửa gió hun hút đẩy mùa sang
từ bến mây ru mộng chiếc lá vàng
từ phiến nắng đã lỡ mang buổi hạ ….

Tất cả gom thành nỗi lòng nơi đất lạ
để người viễn khách chồng quang gánh lên
gánh giòng đời trôi trên những nhớ quên
có chút mặn vị tình người rót xuống .

Ngoài nghìn trùng con hải âu về muộn
giọng khàn đặc gọi lạc một cái tên
nào hay biết trong vũng tối đời đêm
góc nhân gian còn có người ngồi bó gối …

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Nov 08, 2006 6:57 pm

Hoàng hôn và Ta

Hoàng hôn buông bóng tầng mây
nẻo giăng kín nhớ , nẻo đày đọa rơi
hạt mưa rây rắc lưng trời
đọng trên phiến lá đỏ màu tương tư
tiếng lòng còn ẩn ngôn từ
nghe hơi gió lạnh chừng như riêng là
tuổi đời đã trải , sương pha
hai đầu bến đợi nhập hòa cơn mơ
như ta mõi bước mong chờ
mà con thuyền vẫn bơ vơ chưa về
bóng hình vẫn khuất sơn khê
trùng dương vẫn nhịp vỗ về hư không.

Hoàng hôn buông chút ánh hồng
đỉnh tà huy vỡ xuống dòng tương giang
đợi gì? đã cuối Thu tàn
hồi chuông vọng tỉnh vừa vang bên đồi
muộn màng phím lỡ đơn côi
cung tơ rối sợi buộc đôi bóng hình
tâm đồng nên đã lặng thinh
mặc cho duyên nợ rập rình đuổi nhau
tuổi đời tóc đã bạc màu
bóng mây chiều xuống hư hao một đời
một đời gom nhớ đầy vơi
chung bầu tuế nguyệt ,hai nơi cách ngàn

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Nov 08, 2006 3:59 pm

Ta lạc đời như lá rơi

 

Chiếc lá rơi giữa không gian tỉnh mịch
tạo âm buồn nhắc nhở buổi tàn Thu
ánh đèn đường vàng vọt hứng sương mù
gió nhẹ mang giá rét luồn chân tóc .

Hỏi thời gian có bao giờ đơn độc
đứng lặng nhìn tuổi đời chồng chất cao
hỏi mây ngàn có bao giờ thương đau
khi vầng Trăng hết tròn rồi lại khuyết .

Ta lạc đời nên xa xĩ điều tha thiết
mặc tương tư lén đứng ở bến chờ
nhìn con nhện giăng hoài những khung tơ
chưa một lần bắt được mồi thương nhớ.

Chiếc lá rơi vàng sân rồi vẫn ngỡ
đôi bóng kề sao con chữ mộng hoài
thêu dệt mãi một tươi sáng tương lai
từ hạ hồng đến bây giờ đông giá.

Ta lạc đời nên chung quanh xa lạ
từng mùa rơi thu dần bước qua thềm
giữa không gian tỉnh mịch của màn đêm
có một bóng lặng buồn đau hồn đá.

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Nov 07, 2006 4:36 pm

Previous Older Entries Next Newer Entries