Tự thán mùa Xuân 

Đan câu lục bát đầu Xuân
nghe ngôn từ dậy trở lần trong đêm
thoảng hương hoa tỏa bên thềm
mùa về cho ước nguyện thêm dáng chờ
nụ non rung nhẹ cánh tơ
lạc theo bướm lạ bên bờ tương tư
trong vùng sáng tối ảo hư
nghe buồn tiếng dế hình như tự tình

Đan câu lục bát vô hình
nối trăm sợi nhỏ , nối mình vào mơ
có mùa dâng ước nguyện chờ
kiếp duyên chừng đã hững hờ định riêng
để từng sợi biến thành phiền
rối tung khôn gỡ giữa miền nắng xuân
ươm mơ trọn giấc chưa lần
rượu đào pha mật ngại ngần mà thôi

Mùa về ngập gót đơn côi
nép bên hồn mộng rối bời tương lai

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Feb 15, 2007 6:24 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: