Sợi nắng vàng 

Sợi vàng nắng nhẹ giăng tơ
mây bồng trôi giữa nỗi chờ bến tương
hàng cây rũ bóng ven đường
mùa về dâng ngập niềm thương trở về
cành hoa, cánh bướm đam mê
để hương xuân đến gối thề lên nhau
nửa đời tóc đã bạc màu
còn bao luyến ái gởi trao về người?
Lạc xưa thuở hạ hồng tươi
mang con nắng ấm sưởi trời lạnh đông
vần thơ dệt để trải lòng
có câu huyễn ngữ ẩn trong ngọt ngào
rồi khi Phượng tím pha màu
chút say vì rượu thấm trao lời tình
Sợi vàng nắng rớt lặng thinh
để tương tư đến một mình mãi mang
khiêm nhường chỉ ước mơ hoang
cho thêm ảo mộng thiên đàng về qua
đến khi nắng ngã chiều tà
thời gian dần bước xót xa chất chồng
Sợi vàng nắng hiểu hay không?
ân tình vẫn đọng theo giòng thời gian

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Mar 06, 2007 1:24 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: