Nỗi đau vẫn nguyên 

Anh đã để sông Tương cạn kiệt
suốt tháng Tư tha thiết vơi dần
lòng nghe đau xót buâng khuâng
ba mươi năm lẻ lạc thân xứ Người
Môi gắng gượng nụ cười héo hắt
ngày cuối về úp mặt nặng đau
khoé mi lệ đắng đọng trào
xót xa sợi tóc bạc màu rụng rơi

Còn chăng nữa kiếp đời viễn xứ
con tạo xoay quá khứ hiện về
Thánng Tư đen tối não nề
thước phim năm cũ tái tê cõi lòng

Anh đành để giòng sông đơn lẻ
muốn một lần xem nhẹ tháng Tư
nhưng trong từng ấy năm dư
nỗi đau vẫn đến , đến bây chừ vẫn nguyên

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Apr 30, 2007 2:24 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: