Cõi vô thường 

 

Lại lâm bịnh với mảnh nợ đời , cơm áo
tuổi đã già chịu hết nổi nắng mưa
hỏi trăm năm có giây phút nào thừa
sao cứ mãi loay hoay trong biển khổ?

Cõi thiên thai có thánh nhân nào cứu độ
để thuyền từ vượt khỏi chổ trần mê
một khuôn dấu cả trăm lối đi , về
biết ngõ nào không phải là ngõ cụt.

Ta gượng dậy nghe tiếng linh phong trúc
điệu bổng trầm theo cánh gió đẩy đưa
hình như bên ngoài trời sắp đổ mưa
nên gió đẩy ngọn cây vào mái chắn.

Tự đáy lòng còn vương mang thầm lặng
những ngôn từ nhập nhằng cuộc thế đời
tên hành khất tha hương đến tàn hơi
mưa nắng gội tấm thân già cằn cỗi .

Lại lâm bịnh khi tuổi chồng thêm tuổi
lưng đã còng , gối đã mõi , đa đoan
khung trời mộng có hoa thắm nắng trải vàng
đưa tay với , tay hoàn toàn hụt hẫng.

Khúc giao thần điệu du dương bất tận
màn phong linh trầm bổng gọi thiên thai
ta chớp mi buông rơi tiếng thở dài
có phải đã đến lúc đất trời hòa vào một .

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Mar 29, 2007 4:02 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: