Vịnh quả đu đủ

Tên anh chẳng thiếu cũng không thừa
cánh lá xoè ra che nắng mưa
lủng lẳng giữa thân trĩu trĩu nặng
lòng thòng hai mé đu đu đưa
cứng vàng mỏ vịt * nhiều người khoái
mềm đỏ ngọt lừ lắm kẻ ưa
ai hỡi ! có thương hãy đợi chín
dính vào nhựa sống khó mà chừa .

* Đu đủ vừa chín tới vàng gọi là đu đủ mỏ vịt

Tặng CTL theo yêu cầu

Ngày 17 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Lời đau **

Chim Di mõi cánh cuối chân trời
buồn gọi lời thương đến khản hơi
Biển bắc dời chân nhìn chẳng thấy
trời nam tạm trú ngó trùng khơi
quê xa đêm vắng giọt sầu rớt
xứ lạ ngày hoang nỗi nhớ rơi
lạc lõng chiều nay kêu lẽ bạn
chim còn đau nữa huống chi người

Ngày 15 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trai ế vợ **

Đời sống độc thân khỏi phải bàn
nhà hoang vườn trống gió mây ngàn
Mèo rên tối vắng – như lời hát
Chó hú sáng trăng – quen tiếng đàn
trống thủng mừng Sư thoát tục lụy (1)
dùi rơi chúc Cụ được an nhàn (2)
súng gươm có sẳn sao chờ rỉ
kiếm vợ nhanh lên kẻo chịu tàn .

** Mượn vần bài ” Mỡn Gái goá” của Hàn sĩ Nguyên .

1 và 2 mượn ý của chuyện tiếu lâm .

Ngày 17 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trái mít **

Tiên nữ Xin Nàng nhẹ gót hài
dừng chân đóan thử đúng hay sai
bên trong đè mạnh nhựa khôn gỡ
ngoài vỏ nhẹ sờ chẳng phải gai
quân tử cũng cầu lần nếm lưởi
anh hào không ngại được dùng tay
chỉ ra câu đố xin nàng giãi
người ví thơm như cái …cái này .

** Mượn vần bài ” Vịnh Quả sầu riêng ”
Đổ thị Sáng Trăng

Ngày 15 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Chung suy nghĩ **

Chuyện anh kể -lần tôi về thực tại
bước vô tình nào đâu biết đổi thay
suốt tuần lễ lại đợi Monday night
rồi tán thưởng , rồi reo hò cổ võ .

Đời lạc xứ lâu dần quên phố nhỏ
ly chè thêm nước đá buổi trưa hè
tuy Tây Đô không có những hàng me
nhưng rợp bóng cành phượng đong đưa gió .

Chiều Ninh Kiều êm đềm sông trăng tỏ
xâu mía rim , gói đậu phộng – quá tình
đời lạc xứ không còn nguyên vẹn trung trinh
anh ngớ ngẩn – tôi thay hình đổi dạng .

Được hay không cuối đừơng hầm – ánh sáng ?
còn hoặc mất sao cứ mãi quay cuồng
anh nghe điệu nhạc RAP để rồi buồn
tôi uống cạn men say thành thất chí .

Có lẽ đây – từ thẩm sâu chung suy nghĩ
đất của người ta đã nhận là quê
rồi giật mình khi chợt nhớ về
vẫn đắng cay – tự gọi -Tên lãng tử .

**Mượn ý bài Tên Lãng tử của Cao Nguyên

Ngày 14 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Thăm bạn

Thăm bạn chắc rồi tôi sẽ sang
nhưng mà chuyện bói toán – đầu hàng
vài câu ngớ ngẫn cho vui cửa
dăm chữ lông bông để buồn tan
quán trọ Ba Sao nhiều khách đến
vần thơ gãy khúc ít người mang
bạn về trong quán – còn dư chổ
hãy giữ cho tôi đợi lúc nhàn .

Ngày 14 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Để còn chút niềm tin

Lời phán vừa kết tội
từ quan tòa của lòng
phải diện bích sám hối
cho tội lỗi chất chồng .

Bao lâu rồi lạc bước
theo con chữ làm thơ
thời gian không về nguợc
sao cứ mãi đợi chờ .

Từ nỗi nhớ dịu êm
theo mộng thắm tan chìm
dấu trong lòng một nửa
nửa còn lại cho riêng .

Từ trái tim – vần thơ
theo ngày tháng dại khờ
lớn dần mà không biết
để một nửa bơ vơ .

Bao lâu rồi quên mất
nay tòa phán giật mình
trở về đời sống thật
để còn chút niềm tin .

Ngày 13 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Hôm nay viết lời tự thú **

Anh đã viết ngàn bài thơ đủ loại
mà cho em đếm được trên ngón tay
chỉ khi xa – vần thơ mới trải dài
gần nhau quá anh quên mình hạnh phúc .

Chiều ngoài phố mặt trời buông xuống nhẹ
trong tay anh – em khẻ nói – bằng lòng
bao nhiêu đây là tất cả những ước mong
em vui lắm (tự dưng anh có tội ).

Mười mấy năm chưa lời tình nào anh nói
bào chữa rằng : vì cơm áo lo toan
sáng chạy gạo , chiều về với đàn con
đã quên mất – em bên anh gánh khổ .

Và cứ thế … ( chiều hôm nay bất chợt)
tay trong tay anh mới thoáng giật mình
điều ước nhỏ bao năm nằm lặng thinh
Em vui lắm – được cùng anh đi dạo .

Anh đã viết ngàn bài thơ khuôn sáo
chưa bài nào thật sự cho riêng em
không đòi hỏi và cũng chẳng cần xem
em vui lắm – bên đời thường – đã đủ .

Và như thế …(hôm nay viết lời tự thú)
tha cho anh từ tư tưởng ngoại tình
em không trách mà nụ cười còn rất xinh
ai đâu nỡ ghen với tài hoa (trong mộng ).

**Viết cho người mộng làm thi sĩ
mà quên hiện thực đời thường

Ngày 13 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Thu mơ

Em có nghe mùa Thu về giăng ngõ ?
để lá vàng hờ hững bỏ rừng cây
em có nghe lời thì thầm trong gió ?
gọi yêu thương theo năm tháng đong đầy .

Em có tin mùa Thu đào vẫn nở ?
xếp lên nhau từng cánh phơn phớt hồng
em có tin bây giờ anh vẫn nhớ ?
dù đổi mùa sẽ lạnh giá gió đông .

Anh thẩn thờ bên cành đào nở muộn
mùa xuân qua lâu lắm – nụ vẫn còn
giữ lại đây (bên đời) bao ước muốn
tấm tình riêng chút lòng của sắc son .

Anh ngồi ngắm hoa đào đang hé nụ
có phải chăng mùa xuân lại trở về
đợi chờ lâu nay biến thành mộng cũ ?
Không !
lá vàng rơi làm anh tỉnh cơn mê.

Em có hay mùa Thu này lạ lắm ?
hình như vòng quay trái đất đổi chiều rồi
Nếu trong Thu nụ đào còn nở thắm
thì trong anh tình vẫn hoài tuổi đôi mươi .

Em có mơ mùa Thu xưa trở lại ?
dáng thiên thần đến ru ngủ từng đêm
em có mơ vòng tay xưa dấu ái ?
ta cho nhau bên ngày tháng êm đềm.

Ngày 10 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Cảm ngộ 3 (Phỏng dịch)

(Trương Cửu Linh)

Tứ thủ chi tam

U nhân quy độc ngọa
Trệ lự tẩy cô thanh
Trì thử tạ cao điểu
Nhân chi truyền viễn tình
Nhật tịch hoài không ý
Nhân thùy cảm chí tinh
Phi trầm lý tự cách
Hà sở úy ngô thành

Dịch nghĩa:

Cảm xúc cảnh ngộ – Bài 3

Người trầm mặc về nhà nằm một mình,
Sự thanh cao riêng rửa sạch mọi nghĩ ngợi lo âu .
Xin đem ý đó tạ lòng giống chim ở trên cao,
Và nhân đó mà truyền đạt tâm tình ta đi xa .
Ngày đêm ta cứ mang những nỗi niềm ấy,
Biết có ai hiểu sự thành thực của ta ?
Bay cao,lặn sâu (chim,cá) lý lẽ khác nhau .
Làm sao an ủi tấm lòng thành của ta đây ?(TVVN)

(Phỏng dịch)

Cô đơn về tự mình nằm
riêng lo tẩy gội thăng trầm thế gian
theo như lối sống phượng hoàng
để tình trải rộng đi ngàn dặm xa
ngày mang tình ý theo ta
người ơi ! có biết hay là vẫn chưa ?
dù phân cao ,thấp, nắng ,mưa
lòng thành chỉ cốt cho vừa nhân gian .

Ngày 8 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Previous Older Entries Next Newer Entries