Chung suy nghĩ **

Chuyện anh kể -lần tôi về thực tại
bước vô tình nào đâu biết đổi thay
suốt tuần lễ lại đợi Monday night
rồi tán thưởng , rồi reo hò cổ võ .

Đời lạc xứ lâu dần quên phố nhỏ
ly chè thêm nước đá buổi trưa hè
tuy Tây Đô không có những hàng me
nhưng rợp bóng cành phượng đong đưa gió .

Chiều Ninh Kiều êm đềm sông trăng tỏ
xâu mía rim , gói đậu phộng – quá tình
đời lạc xứ không còn nguyên vẹn trung trinh
anh ngớ ngẩn – tôi thay hình đổi dạng .

Được hay không cuối đừơng hầm – ánh sáng ?
còn hoặc mất sao cứ mãi quay cuồng
anh nghe điệu nhạc RAP để rồi buồn
tôi uống cạn men say thành thất chí .

Có lẽ đây – từ thẩm sâu chung suy nghĩ
đất của người ta đã nhận là quê
rồi giật mình khi chợt nhớ về
vẫn đắng cay – tự gọi -Tên lãng tử .

**Mượn ý bài Tên Lãng tử của Cao Nguyên

Ngày 14 tháng 9 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: