Mà sao Bậu nỡ

Lời buồn ai nhắc chiều quê
nghe câu vọng cổ lòng tê tái lòng
lớn lên cùng với giòng sông
“gió đưa gió đẩy … về đồng ăn cua ”
trắng bông so đũa từng mùa
nồi cơm dọn với canh chua cá rô đồng
chái sau khói bếp cay nồng
nghe câu vọng cổ đau lòng xót xa …

“Hò …….ơ …….
Dòng sông Hậu còn phà đưa đón
chớ Mỹ Thuận kia Bậu chọn qua cầu
ngỡ rằng sắp được nàng dâu
hò ơ ….
ai dè bạn Úc bắt cầu … Hò ơ ….
ai dè bạn Úc bắt cầu … Bậu đi luôn .”

để giờ điệu lý vương buồn
” ai đem con sáo sổ lòng bay xa ”
bông so đũa,chốn quê nhà
vị không ngọt lắm nhưng đậm đà bậu ơi !

“Hò ơ ….
Bậu đi biệt không lời từ giã
trời nặng sầu con cá vẫy đuôi
đồng quê hương rạ thơm mùi
mà sao Bậu nỡ hò …ơ ….
mà sao Bậu nỡ để ngậm ngùi riêng đây .”

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 20 tháng 7 năm 2004

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: