Anh và tôi

Anh có Tân Bằng để nhớ về
lòng vương vấn mãi với tình quê
nỗi buồn như nhánh sông ra biển
xa nhớ nguồn xưa dạ não nề .

Tôi đã dừng chân tận Khánh Lâm
chiều nghe tiếng muỗi gọi đêm nằm
nước sông mặn đắng còn xuôi chảy
tiếng vọng câu hò quá xa xăm .

Có lần ghé lại kinh Cán Gáo
theo giòng sông Đốc xuôi về xa
tiếng đồn con gái vùng Huyện Sữ
nét đẹp nghiêng thành dánh kiêu sa .

Giờ đây nỗi nhớ anh khơi lại
làm chạnh lòng đau kẻ tha hương
dẫu xa tâm tình còn đây mãi
Anh , tôi hai đứa chung con đường .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 26 tháng 3 năm 2001

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: