Như cánh lục bình

Có nỗi buồn sâu lắng kín hồn
dấu người hay đã tự tay chôn
giòng đời trôi mãi theo năm tháng
như nắng chiều buông đẩy bước dồn .

Màu aó em xưa vẫn thắm hoài
chỉ riêng kẻ nhớ – tỉnh rồi say
(cố thêm) dỗ mộng vào quên lãng
để trở lại nhiều với đắng cay .

Con nước vẫn trôi vẫn lớn ròng
chở theo sầu nhớ bỏ giòng sông
pha vào vị mặn khi ra biển
như cánh lục bình tím đợi mong .

Em vẫn còn nguyên màu áo xưa
để anh đong nhớ đến cho vừa
bên lề chân ngựa hoang già mõi
ngước mặt đời chờ –em đến chưa ?

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 21 tháng 6 năm 2004

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: