Khiến đã lỡ

Anh đã biết bình thường là hạnh phúc
không tìm đâu xa lắc những ảo mờ
thì nơi đây như hoàn toàn có thật
cõi thiên đàng đã được dựng trong thơ.

Anh lãng tử hơn nửa đời tay trắng
thương về xa những năm tháng mõi mòn
mặc giòng đời trôi qua trong thầm lặng
cố thật nhiều chẳng thay đổi gì hơn.

Anh hạnh phúc trong bình thường cơm áo
kiếp con tằm mang nỗi nhớ lang thang
chiều nắng hạ dấu chân hoang bước dạo
nhẹ nhặt từng cành hoa tím rụng vàng.

Anh vẫn muốn nửa đời sau còn lại
có cho mình chút hạnh phúc nhỏ nhoi
và thơ tình anh thuỷ chung dệt mãi
như nghiệp dĩ khiến đã lỡ yêu rồi.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 30 tháng 6 năm 2004

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: