Hoàng hôn bên cội tùng khô

Thuở nắng mai chưa đến kịp bình minh
những giọt sương còn lunh linh trên cỏ lá
em dạo bước chân ngà
đi vào vườn hoang đầy trái đắng
khi hoàng hôn vừa tắt nắng
cũng là lúc em đến bên cội tùng khô
gom lá úa đắp thành một nấm mồ
như chôn lấp mối tình vừa chớm nở
vòm trời xa
nửa vòng cầu – thương nhớ
nửa vòng cầu ôm gói ăn năn
Và riêng ta lạc chốn địa đàng
đem thánh thiện bỏ vào rừng hoang trái đắng
để không gian trống vắng
để đêm tối mịt mù
để lạnh giá âm u
ôm trọn em
bên cội tùng khô nức nở
Em thánh thiện nhưng tình ta đã lỡ,
chỉ vì anh mang kiếp lãng du
không giữ được mùa Thu
không giữ được Tùng xanh cho em nương bóng
hoàng hôn xuống
tan chìm
vỡ mộng
và nắng mai chưa đến kịp với bình minh.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 17 tháng 2 năm 1993

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: