Anh đã mất

Anh đã mất thuở thiên thần ru giấc
chiều vàng rơi con nước lớn, nước ròng
bờ sông vắng không còn nữa đợi mong
cánh lục bình trôi xa ra tận biển.

Anh đã mất nhưng chưa lần được tiễn
lời giã từ không kịp nói cho nhau
góc phố cũ ghi thêm dấu thương đau
hàng phượng vĩ bơ vơ chiều xuống chậm.

Anh đã mất nên nỗi đau đã thấm
gọi tên em trong trắc trở đời thường
để có được chút gì của yêu thương
từ ngày đó đến ngàn ngày sau nữa.

Anh đã mất thiên thần xưa bội hứa
đường riêng đi không có lối thiên đàng
chiều xứ lạ một mình bước lang thang
anh bỗng ước được gần em – dù một phút.

Trong cơn say tỉnh dần -anh ngã gục.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 19 tháng 5 năm 2004

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: