Phượng xưa

Bắt chước em
anh lấy phượng hồng ép bướm
nhưng chao ôi !
trong bướm lạ vô cùng
đôi mắt nhắm đưa theo gió rung rung
và cánh mỏng ngại ngùng chưa đập nổi .

Sao thế nhỉ ?
Tại thiếu lời gió gọi
hay tại anh chưa nối được chỉ hồng
nên bướm mãi im lặng giữa thinh không
chờ hồn thơ hòa vào thân xác bướm .

Bắt chước em
giữa sân trường nhặt phượng
cánh rụng rơi
mùa hè đến thật rồi
anh ép bướm như ép ngập đơn côi
từng trang vở – xa xôi – em nào biết .

Và hôm nay phượng không còn tha thiết
anh – xứ người , Phượng tím dấu chân xưa
muốn quyện lấy nhưng chỉ để bằng thừa
phượng đổi màu không là phượng xưa nữa .

Anh xứ người không là anh ngày xưa hứa …

Ngày 8 tháng 7 năm 2002
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: