Ngập ngừng xuân

Thung lũng buồn ngập hoa vàng trải lối
cành bonsai lại nở những nụ đào
anh một mình đếm năm tháng hư hao
để lần biết mùa xuân về lần nữa .

Trái mộng quay – không còn đường chọn lựa
anh mở lòng hứng giọt nắng tháng ba
để yêu thương theo xuân đến – vỡ oà
nghe nuối tiếc xót xa tràn dâng ngập .

Tuổi hai mươi – từ lâu rồi đánh mất
như mùa xuân qua mãi chẳng chiụ dừng
ngắm cánh hoa lòng thoáng chút buâng khuâng
và có lẽ rừng hoa vàng không cần nữa .

Anh đi xa – xa rời lời đã hứa
chôn tâm tình hay giấu kín niềm riêng
để cho em không vướng chút muộn phiền
không hờn trách:”sao muà xuân đến chậm ?”

Cánh hoa tươi vẫn còn đùa trong nắng
anh ngập ngừng hỏi lại đã mấy lần
đời lãng tử không có chốn dừng chân
nên xin được – dù chỉ gần em trong mộng .

Ngày 30 tháng 3 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: