Lời tự tình (6)

Ta đã thắm nỗi đau từ đó
trách chi người cho nhỏ lệ đau
Mười năm chôn những nghẹn ngào
như trầu xanh uá, như cau khô buồng .

Nào ai biết lòng luôn tưởng nhớ
người xa rồi vẫn ngỡ quanh đây
giăng tay đón kỷ niệm đầy
lời thơ còn đó chân mây xa vời .

Xưa phố cũ mưa rơi vẫn đến
tối không đèn thắp nến cũng vui
chia nhau chút ngọt , miếng buì
mà nay tan vỡ ngậm ngùi vì đâu .

Lòng đã vướng nỗi sầu đơn độc
chiều mưa sa bỗng chốc hiện về
dối lòng dấu những tái tê
để rồi lạc bước giữa quê ngập tình .

HT050700VP

Ngày 5 tháng 7 năm 2000
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: