Vết cắt

Anh lặng im biến mình thành gỗ đá
tình trăm năm sao tính toán từng đồng
cả cuộc đời đã cho em tất cả
giữ lại gì ngoài cái túi trống không !

Anh muốn sống như từ xưa xây mộng
dệt vần thơ – lãng mạn đêm trăng về
nhưng từ em – anh bỏ cả đam mê
để ngớ ngẫn với trăm ngàn thất vọng .

Mười mấy năm em thay hình nhiều lắm
từ ngây thơ đến ích kỷ chỉ một bờ
mộng thi sĩ đã theo em chìm ngấm
dìm chết dần linh hồn kẻ ngu ngơ .

Một vết cắt theo sau vết cắt nữa
xẻ thành trăm mảnh vỡ linh hồn ra
lòng tự trọng bị thối thiu mục rữa
còn lại gì ngoài hai chữ xót xa .

Một vết cắt theo sau dòng máu chảy
từ buồng tim niềm tin đã cạn dần
chừng như thắng – em quay nhìn không thấy
khi chút tiền che lấp mất nghĩa nhân .

Anh lặng im để biết mình không nói
như lời kinh tự nhắc ở trong lòng
trách nhiệm còn đừng bao giờ nông nỗi
trốn chạy bây giờ có đúng hay không ???

Tặng cho người mơ làm thi sĩ ngày xưa ,
nay đã bị ràng buộc trong xót xa .

Ngày 18 tháng 11 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: