Tưởng như thế

Con đường dài lỡ chân thành bước lạc
Em hận thù hằn học để cho qua
tưởng như thế em đày đọa chết ta
như bôi xóa chút ân tình đọng lại.

Em tự nhận việc gì em cũng phải
lỗi trăm lần cũng tại chỉ riêng ta
phấn ân – tình còn lại chút xót xa
Em phủi sạch rồi “cong môi lừa dối”.

Tưởng khôn ngoan em buông lời buộc tội
mượn chút hờn lấp cả chuyện bôi đen
rồi thản nhiên làm ngựa cũ đường quen
em thênh thang sáng trưa chiều khuya tối.

Mượn việc làm đi tắt đường ngang lối
mượn học hành bỏ quên mất giờ về
như siêng năng chăm chỉ đến say mê
tưởng sẽ gạt và cả nhân gian là con trẻ.

Từ nuông chìu chưa lần nào ngã té
từ kiêu sa lầm bước ngỡ lên trời
chút ân -nghĩa đã sẵn lòng đánh rơi
em kiêu hãnh cho mình là tất cả.

Đem cuộc đời riêng em ra ngả giá
đổi ân tình theo những cuộc truy hoan
tưởng như đó mới thật là thiên đàng
và quên bỏ những gì em đang có.

(Viết thay lời …cho 1 người)

Ngày 15 tháng 9 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: