Tội đồ không thoát

Nỗi nhớ
tràn về từ muôn ngả
cuốn theo từng chiếc lá vàng bay
thẫn thờ anh đi nhặt hôm nay
ôm giữ cho ngày mai sưởi ấm .

Chìm lắng
như dịu dàng giọt nắng
lần bước quen lối nhỏ đường chiều
hồn lạc thu về với quạnh hiu
còn ai những chiều chờ với đợi .

Chới với
sao xa xôi dịu vợi
chút tình còn gởi nơi phương nào
để con tim mãi nói lời đau
vết cắt máu đào còn loang thấm .

Vườn cấm
dại khờ bên trái cấm
anh rơi vào vũng tội – tình yêu
quên đi lời dặn ngã lòng xiêu
để từ đó thành tội đồ không thoát .

Ngày 17 tháng 10 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: