Cho một chút hững hờ **

 

Cuối năm qua với mấy hồi tin nhắn
Mẹ mong con về thăm quê một lần
tuổi hạc cao ngày nằm xuống rất gần
biết có được nắm được tay con lần cuối .

Lời tha thiết vang đọng như trăn trối
những lá thư ra đi chẳng hẹn về
mẹ buồn lo lòng ngỗn ngang trăm bề
cần gì chứ cuối năm vài trăm bạc.

Mẹ cần con như người cần nuớc đi trong sa mạc
lần nắm tay để nhắm mắt cho suôi
để ra đi mà không vướng ngậm ngùi
vì thằng con vất vã nơi xứ người cuộc sống.

Rồi một hôm khi mõi mòn tuyệt vọng
nhờ trời thương có người bạn ở gần
báo tin vui rằng con đã thành nhân
có gia đình và đang sống trong hạnh phúc.

Mẹ quá mừng như vừa về từ địa ngục
tay run run bấm từng số điện thoại nhà
nghe tiếng con mừng khấp khởi lòng già
lời bỗng nghẹn ,mắt hoa ,tim ngưng đập.

Mẹ ngã xuống nhờ xe đưa cứu cấp
con vô tình không biết chuyện xãy ra
vé máy bay 2 tuần nữa ,còn xa
cứ nhởn nhơ đưa vợ đi mua sắm .

Mẹ nằm xuống qua mấy lần tin nhắn
nghe được tiếng con rồi mới xuôi tay
trả lại đời tất cả những đoạ đày
Mẹ về đất miệng mĩm cười mãn nguyện.

Và người con gom hành trang một chuyến
để về quê thăm mẹ ở nghĩa trang

** Viết riêng cho một người

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Jul 21, 2006 11:28 am

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: