Vọng ngân lời buồn

Hôm qua cái nợ lại rình
đè lên con chữ lặng thinh giấu buồn
cuộn đời trong những thiệt hơn
mới hay cơm áo đã làm hư thân
lời buông bỗng hóa ngại ngần
không dưng bỗng hóa ra thằng bị câm
ừ thôi , thì cứ âm thầm
hết ngày cũng được chỉ ngần ấy thôi
Tội cho con chữ đơn côi
xếp vần mãi miết không xuôi được vần.

Hôm qua giữa những phù vân
nhớ quên trộn lẫn ,xa gần nhập chung
ô kìa sao chữ tương phùng
ai đem bỏ giữa ngõ cùng thương đau
để buồn tóc phải trắng màu
soi gương ủ dáng nát nhàu trong gương
thẩn thờ góc phố con đường
vô tình phượng tím rụng vương chân gầy
muộn phiền đọng lại quanh đây
lời nào còn vọng cho đầy đáy tim

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Jun 20, 2006 4:41 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: