Vẫn còn nợ

 

Đêm lại mộng trở về thành phố cũ
đầu tháng năm phượng đã đỏ sân trường
bao nhiêu năm rồi lạc dấu yêu thương
nghe trống vắng từ cuối đường tan vỡ.

Tháng tư qua thân xứ người tạm bợ
ru giấc say vẫn ngỡ sẽ được quên
đến lúc tỉnh khoảng trống càng mông mênh
hai nỗi đau như hòa nhau vào một.

Nỗi đau chung , từ nửa vòng trái đất
gánh hành trang chiếc áo rách tả tơi
bao yêu thương phải bỏ lại bên trời
để xuống tàu mang thân người biệt xứ.

Nỗi đau riêng hàng phượng xưa còn giữ
những trưa vàng đi nhặt xác hoa bay…
chiếc áo xanh mồ hôi đẫm vai gầy
mang hy vọng bằng tình yêu thánh thiện.

Anh lại mộng bên góc đời miên viễn
xin được một lần trả hết nợ tơ duyên
hai mươi năm qua ôm những muộn phiền
để rồi xây hạnh phúc trên đầu nỗi nhớ.

Anh lại thiếu thêm một lần vẫn nợ…

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon May 01, 2006 12:43 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: